Cổ tay Phong Phi Vân nhắc khóa sắt trên tay lại, làm cho kỳ ngưu dừng lại, nói:
- Ra giá?
- Hai trăm vạn kim tệ.
Tất Trữ Suất trong lòng vui vẻ, rất không lưu tình hô cái giá này.
- Cho ngươi!
Phong Phi Vân không chút do dự từ trong giới linh thạch ném ra một tờ kim phiếu, ném cho Tất Trữ Suất.
Đây là kim phiếu lần trước Ngân Câu Phương đưa cho, tổng cộng hơn ba ngàn vạn kim tệ, vẫn đặt trong giới linh thạch.
Tất Trữ Suất không nghĩ tới Phong Phi Vân lại hào sảng như thế, duy nhất một lần ném ra ngoài hai trăm vạn kim tệ, quả thực quá không có thiên
lý, nội tâm của hắn vô cùng hối hận, xem ra lần này báo giá quá thấp.
Tuy hối hận nhưng hắn không có cò kè mặc cả.
- Có người trông thấy Nam Cung Hồng Nhan đi quận Tam Thánh, tiếng ca của nàng câu dẫn vạn điểu cùng bay.
Tất Trữ Suất nói.
- Chuyện này là thật?
Phong Phi Vân nói.
- Nửa phần không giả.
Tất Trữ Suất cẩn thận thu tấm kim phiếu này lại, đây là lợi nhuận lớn nhất hôm nay.
Nàng đi quận Tam Thánh làm gì vậy? Phong Phi Vân nhíu mày suy nghĩ.
Tất Trữ Suất trực tiếp xoay người ngồi lên kỳ ngưu, ngồi ở vị trí đuôi trâu, cười nói:
- Người trong thiên hạ cũng biết, yêu ma chi tử cùng mỹ nhân đệ nhất
thiên hạ chính là hồng nhan tri kỷ, quận Tam Thánh chính là hiểm địa thi tà đầy đất, chẳng lẽ Phong huynh cam tâm để nàng lẻ loi một mình mạo
hiểm sao?
- Đi!
Phong Phi Vân ném một tấm truy phong linh phù vào lưng kỳ ngưu, kỳ ngưu vốn có tốc độ chạy đi nhanh kinh người, bây giờ càng nhanh hơn, có thể
nói là nhanh như gió.
Trong nháy mắt vượt qua vài ngọn núi, đi thẳng tới hướng quận Tam Thánh.
Tất Trữ Suất ngồi ở đuôi kỳ ngưu, thiếu chút nữa rớt ra ngoài, may mắn hai tay ôm được đuôi kỳ ngưu.
Căn cứ kế hoạch của Phong Phi Vân, hắn có ý định đi tới quận Tam Tài có
ít nguy hiểm lịch lãm rèn luyện, nhưng mà giờ phút này hắn đã cải biến