Thẳng tới hiện tại rất nhiều thiên tài tuấn kiệt tràn vào quận Tam Thánh, chém giết vô số thi tà,
thời gian bọn họ trốn đông chạy tây mới có một ít thở dốc.
- La Phù công chúa không có ra tay, nếu nàng ra tay có thể thắng một trận cho Vạn Tượng Tháp!
Có người nói.
- Sâm La Điện có Tà Hồng Liên đại điện hạ cũng không có ra tay, có người nói hai nữ nhân này từng cách không giao thủ, thắng bại không biết.
- Ai! Bất kể nói thế nào, Vạn Tượng Tháp được xưng là thiên hạ đệ nhất
thánh địa, nhưng mà truyền nhân bại mười lần liên tục, chỉ sợ trong thời gian rất dài, đệ tử Vạn Tượng Tháp sẽ không ngẩng đầu lên được.
- Đây là tà tông sắp xuất thế, muốn giẫm Vạn Tượng Tháp, chấn nhiếp thiên hạ!
- Rốt cuộc có ai bài danh trên thánh bia hay không?
Một giọng nói trẻ tuổi từ ngoài miếu truyền vào.
Bên nòoài miếu thờ gió thổi gấp.
Tiếng gió xé rách vẫn không thể át tiếng của người này.
Người tị nạn trong miếu đổ nát này đều nhao nhao ngậm miệng không nói, nhìn qua cửa sổ rách rưới quan sát bên ngoài!
Đát đát!
Bên ngoài miếu sơn thần có hai tiếng bước chân.
Một thiếu niên mặc trường bào đệ tử Vạn Tượng ta dắt theo một tiểu nữ hài đi trên con đường đầy tuyết.
Phong Phi Vân cảm thấy sau lưng truyền ra hàn khí, dường như đóng băng
cả cột sống của hắn, ngay cả cái ót cũng cảm thấy đau đớn như kim châm.
Thi khí này thật sự mạnh mẽ, căn bản không phải thi tà biến đổi có thể so sánh.
Phong Phi Vân vẽ vào giới linh thạch một cái, một đạo bạch sắc quang hồ, cự kiếm dài bảy mét bay ra, trực tiếp chém miếu nát này thành hai nửa,
sụp đổ qua hai bên, chung quanh trở nên to lớn.
Vô số bông tuyết bay ngược, bị đao khí trùng kích, bay cuồn cuộn trên bầu trời.
NGAO!
Thi tà vốn đứng sau lưng Phong Phi Vân bá một tiếng, lướt ngang qua
mười trượng, trên một cây màu tím đã chết héo, giống như cương thi thắt