Đây tâật sự là một vưu vật,
nàng cho dù ở trong băng thiên tuyết địa, trực tiếp cởi toàn bộ quần áo
ra, trần như nhộng đứng trong băng tuyết cũng không kỳ quái.
- Ta từ nhỏ đã mặc như thế. Nếu ngươi cảm thấy mặc quá ít, ngươi cởi y phục trên người ra đi, ta cũng nguyện ý mặc vào.
Huyết Vũ trêu chọc.
- Không biết xấu hổ!
Nạp Lan Tuyết Tiên tức giận, không chỉ đang giận Huyết Vũ, càng giận
Phong Phi Vân, tên khốn này còn sắc quỷ hơn cả sắc quỷ, không ngờ ưa
thích nữ nhân lẳng lơ như thế.
- Ta chỉ là nữ tử phong trần, nếu muốn mặt mũi thì không cơm ăn! Ha ha!
Huyết Vũ cười nói.
- Vậy ngươi cũng không cần gương mặt làm gì!
Nạp Lan Tuyết Tiên cầm phật châu trong ta ném ra ngoài, chín lỗ trong
phật châu bắn ra chín đạo quang mang, giống như cột sáng bao phủ thiên