Trên người nữ ma có uy áp mạnh mẽ, mang theo khí tức tà ác, muốn làm cả trời xanh quỳ gối trước mặt của nàng.
Thiện nhân, lấy đức thu phục người; ác nhân, dùng lực phục người.
Bá!
Nữ ma mở mắt ra, đôi mắt đen mang theo tĩnh mịch, tinh quang đầy trời vặn vẹo, dọc theo ánh mắt của nàng nhìn ra phương xa.
Tiêu Nặc Lan khép dù lại, một ngón tay điểm nát tinh quang, dáng người
yểu điệu bay tới trước, một bước bước vào trong tế đàn cổ xưa, dẫm lên
tấm bia đá, nàng giống như thần hạc trong núi rừng.
Oanh!
Trong lòng bàn tay của nàng chịu tải mấy tòa núi cao, lật tay tầm đã
vạch nát thiên địa áp thẳng vào tế đàn, giống như muốn một chưởng đánh
Bán Đạp Sơn thành bình địa.
- Bản tôn không ngờ cũng cường đại tới mức này!
Phong Phi Vân tàng hình dưới một tấm bia đá, miểu quỷ ban chỉ thủ hộ
bản thân, nhưng vẫn cảm giác được tử vong như cũ, tùy thời tùy khắc đều