- Ta càng muốn biết ngươi là ai?
Nàng chằm chằm vào Nam Cung Hồng Nhan, bị mỹ mạo của Nam Cung Hồng Nhan
thuyết phục, mặc dù mặt của đối phương bị che lại, cũng không thể che
dấu được khí chất nghiêng thế kia.
- Nam Cung Hồng Nhan!
Nam Cung Hồng Nhan thản nhiên nói.
- Ngươi chính là mỹ nhân đệ nhất thiên hạ?
Cô gái ngồi ở đối diện kia theo bản năng đứng lên, muốn lao ra cổ xe, mình vậy mà rơi vào tay nàng.
- Quỳ xuống cho ta!
Nam Cung Hồng Nhan một tay duỗi ra, đầy tay đều là hỏa diễm, trực tiếp
trấn áp nữ tử muốn trốn kia, quỳ gối trước mặt nàng, không cách nào nhúc nhích.
- Thế nhân đều cho rằng Nam Cung Hồng Nhan là một nữ tử yếu đuối, nhưng
không ngờ tu vị ngươi lại mạnh như thế, đã rơi vào trong tay của ngươi,
xem ra ta không sống được rồi!
Khuôn mặt vốn tựa như ngọc kia của nàng trở nên càng thêm tái nhợt.
Nam Cung Hồng Nhan ha ha cười cười, duỗi ra một ngón tay, nâng cằm nàng lên, nói:
- Nếu ta muốn giết ngươi, vậy thì nữ nhân bị Phong Phi Vân mai táng kia đã là chính ngươi rồi.
Nữ nhân Phong Phi Vân mai táng kia tự nhiên không phải Bạch Như Tuyết,