Chương 10: Tần Vũ Yên
"Câm miệng!" Nghe Sở Hành Vân nói vậy, Tần Sơn đột nhiên quát lớn một tiếng.
Vẻ mặt hắn rất kỳ lạ, không phải tức giận, cũng chẳng phải lạnh lùng, mà thoáng hiện lên vài phần sợ hãi.
Chỉ thấy tay hắn vung lên, cửa nhã phòng bị đẩy ra, hơn mười hộ vệ cầm đao tiến vào, vây chặt lấy Sở Hành Vân, ánh mắt gắt gao nhìn chằm chằm như thể đối mặt với đại địch.
"Chất lượng đan dược không cao mà không cho người khác nói ra, đây là tác phong của Bách Bảo Lâu sao?" Vẻ trào phúng trên mặt Sở Hành Vân càng đậm, mắt còn chẳng thèm liếc tới viên đan dược trên bàn.
"Sở công tử, cuộc trao đổi này, Bách Bảo Lâu chúng ta không làm, xin cậu nhanh chóng rời đi. Nếu còn dám tiếp tục nói bậy, thì đừng trách ta không nể mặt." Tần Sơn dường như rất vội, ra hiệu bằng mắt, bảo hộ vệ đuổi Sở Hành Vân đi.
"Tần Sơn, đưa tiểu tử này tới đây." Đúng lúc này, một giọng nữ trong trẻo thánh thót, văng vẳng truyền đến, khiến Tần Sơn cả người run lên, tóc gáy toàn thân đều dựng đứng.
"Chỉ là một thằng nhóc vắt mũi chưa sạch, ăn nói hàm hồ thôi, mong Vũ Yên tiểu thư bớt giận." Tần Sơn nịnh nọt nói, vừa nói vừa ra hiệu cho Sở Hành Vân mau cút khỏi Bách Bảo Lâu.
"Dẫn hắn lại đây!" Giọng nữ kia lại vang lên lần nữa, lần này, rõ ràng đã mất kiên nhẫn.
Tần Sơn không dám nhiều lời, đành phải gật đầu vâng dạ.
"Nhóc con, lát nữa tốt nhất ngươi đừng có nói lung tung, nếu không, không ai cứu được ngươi đâu." Tần Sơn hung hăng trừng mắt với Sở Hành Vân, sau đó dẫn hắn đến bên ngoài một căn mật thất.
Đẩy cửa ra, thứ đầu tiên đập vào mắt là một tòa thanh đồng đan đỉnh cao lớn, dưới đỉnh có lửa cháy bừng bừng, khói lượn lờ, khiến cả mật thất tràn ngập hương đan dược.
Trước đan đỉnh, một nữ tử đang đứng thẳng, mặc nghê thường màu đỏ, đầu búi tóc cao, một đôi mắt sáng như trăng, đôi môi phấn hồng, làn da trắng nõn tựa tuyết, trước ngực là cặp tuyết lê đầy đặn, đường cong quyến rũ.
Cô gái này trông chỉ chừng hai hai, hai ba tuổi, nhưng khí chất toát ra lại quyến rũ vô cùng, tựa như trái mật đào chín mọng, khiến người ta khó lòng dời mắt.
Tần Sơn khom người, căn bản không dám nhìn thẳng vào nữ tử áo đỏ, vô cùng cung kính nói: "Vũ Yên tiểu thư, người cô muốn tìm, tôi đã đưa tới, đang ở ngay cửa."
"Cho hắn vào đi." Giọng Tần Vũ Yên thản nhiên, liếc nhìn Sở Hành Vân, không khỏi cảm thấy có chút kỳ lạ.
Thiếu niên ngoài cửa tuổi còn quá trẻ, đang ở độ tuổi huyết khí phương cương, nhưng trên người hắn lại không hề có cảm giác bốc đồng, ngược lại còn ung dung điềm tĩnh, vô cùng bình tĩnh.
Trong lúc Tần Vũ Yên quan sát Sở Hành Vân, Sở Hành Vân cũng đang nhìn Tần Vũ Yên, trong lòng có chút kinh ngạc. Cô gái này, rất đẹp, trên người tự nhiên toát ra một luồng mị khí, nếu là nam nhân khác, e rằng đã sớm bị mê hoặc đến thần hồn điên đảo.
"Cô gái này không phải người tầm thường!" Sở Hành Vân thầm cảnh giác, cất bước đi vào mật thất.
Tần Vũ Yên tiến về phía Sở Hành Vân, mỗi một bước đi, bộ ngực lại khẽ rung lên, quả thực là cảnh xuân ngập tràn.
Nàng khoanh hai tay trước ngực, giọng nói có chút lạnh lùng: "Ngươi vừa nói Thối Thể Đan ta luyện chế dược hiệu chưa tới bốn thành, còn nói ta không có tư cách tự xưng là luyện đan sư kỳ cựu, lời này của ngươi, có bằng chứng không?"
"Vũ Yên tiểu thư, vừa rồi tôi đã nói rồi, thằng nhóc này chỉ ăn nói hàm hồ, đơn thuần muốn vu khống Bách Bảo Lâu chúng ta thôi. Với thân phận luyện đan sư nhị cấp của Vũ Yên tiểu thư, một viên Thối Thể Đan nho nhỏ sao có thể không dễ như trở bàn tay được chứ?" Tần Sơn vội vàng nói.
"Thì ra cô nàng này là một luyện đan sư nhị cấp!" Sở Hành Vân thầm nghĩ.
Con đường luyện đan yêu cầu thiên phú cực cao, rất ít người có thể trở thành một luyện đan sư.
Nữ tử xinh đẹp trước mắt tuổi còn trẻ mà đã đạt đến trình độ luyện đan sư nhị cấp, đã được coi là cực kỳ hiếm có, tiền đồ vô hạn, cũng chẳng trách Tần Sơn lại cung kính với nàng như vậy.
"Ta cho ngươi nói chuyện à?" Tần Vũ Yên lạnh lùng trừng mắt, sợ đến mức Tần Sơn hồn bay phách lạc, ánh mắt lại rơi trên người Sở Hành Vân, nói: "Ngươi nói đi, hôm nay nếu không cho ta một lời giải thích, thì đừng hòng bước ra khỏi Bách Bảo Lâu nửa bước."
Lời nói lạnh lùng, lại mang theo một tia uy hiếp.
Thế nhưng, Sở Hành Vân cũng không vì vậy mà sợ hãi, sắc mặt vẫn nhàn nhạt: "Thối Thể Đan là đan dược nhất cấp, linh tài sử dụng cũng chỉ có ba loại, nhưng tỉ lệ của mỗi loại linh tài đều cực kỳ nghiêm ngặt. Hơn nữa, trước khi luyện chế, linh tài phải được ngâm trong sương sớm để loại bỏ hoàn toàn tạp chất, nếu không, dù có luyện chế thành công, cũng sẽ chứa rất nhiều tạp chất."
"Dùng sương sớm ngâm để loại bỏ tạp chất, ta chưa từng nghe qua cách nói này." Tần Vũ Yên nhíu mày, nàng tiếp xúc với đan đạo đã ba năm, đọc vô số sách, kiến thức sâu rộng, nhưng lại chưa từng nghe qua phương pháp mà Sở Hành Vân vừa nói.
"Chưa từng nghe qua, không có nghĩa là nó không tồn tại. Cô không thử một lần, làm sao biết đúng sai?" Sở Hành Vân bước đến trước bàn, vung bút mực, ném một tờ đan phương tới trước mặt Tần Vũ Yên.
"Cứ theo tỉ lệ linh tài trên này, luyện chế lại một viên Thối Thể Đan, nhớ kỹ lời ta nói, dùng sương sớm ngâm để loại bỏ tạp chất, một bước cũng không được sai." Sở Hành Vân nói với Tần Vũ Yên, giọng điệu mang theo một tia nghiêm khắc.
"Làm càn! Ngươi có biết Vũ Yên tiểu thư là ai không mà dám ra lệnh cho cô ấy!" Thấy cảnh này, Tần Sơn sợ đến nhảy dựng lên, quát vào mặt Sở Hành Vân.
Tuy nhiên, Tần Vũ Yên lại xua tay, gật đầu nói: "Được, ta sẽ làm theo từng bước ngươi nói. Nếu thành công, ta sẽ không truy cứu nữa, nếu thất bại, ta tuyệt không tha cho ngươi."
"Tùy cô." Sở Hành Vân nhún vai.
Thấy dáng vẻ đã tính trước của Sở Hành Vân, Tần Vũ Yên càng cảm thấy thú vị, cầm lấy đan phương, liền chuẩn bị bắt đầu luyện chế đan dược.
"Khoan đã!" Giọng của Sở Hành Vân đột nhiên vang lên, gọi Tần Vũ Yên lại.
Tần Vũ Yên quay đầu, có chút lạnh lẽo: "Sao thế? Ngươi muốn đổi ý à?"
"Quân tử nhất ngôn, tứ mã nan truy, ta tuyệt đối không đổi ý. Chỉ là cô luyện chế Thối Thể Đan cũng cần chút thời gian, trong lúc này, ta có thể mượn dùng đan đỉnh của cô một lát được không?" Sở Hành Vân chỉ vào Lục Túc Đan Đỉnh sau lưng Tần Vũ Yên.
"Ngươi cũng muốn luyện đan?" Tần Vũ Yên cảm thấy có chút không thể tin nổi.
Nàng biết rõ, tu vi của Sở Hành Vân chẳng qua chỉ là Thối thể tam trọng thiên, với tu vi thấp như vậy, cho dù là Thối Thể Đan cấp thấp nhất cũng không thể luyện chế ra được.
Sở Hành Vân không trả lời Tần Vũ Yên, bình tĩnh nói: "Linh tài ta sử dụng, sẽ trả cho cô theo giá thị trường. Còn về Lục Túc Đan Đỉnh này là cao cấp phàm khí, sử dụng một lần, một nghìn lượng bạc, thế nào?"
Tần Vũ Yên nhìn chằm chằm Sở Hành Vân, từ trong đôi mắt của hắn, nàng lại cảm nhận được một sự nhiệt huyết nóng bỏng, phảng phất như một vị đan đạo tông sư đã ở ẩn nhiều năm, khi nhìn thấy lại đan đỉnh liền không thể chờ đợi mà muốn đại triển thân thủ.
"Được, linh tài ở đây ngươi có thể tùy ý sử dụng."
Tần Vũ Yên dời mắt đi, quay sang Tần Sơn nói: "Tần Sơn, ngươi ở bên ngoài canh chừng, bất kể là ai tới cũng không được phép vào. Ta cũng muốn xem, hắn có thể luyện chế ra loại đan dược gì!"