Chương 18: Vô Sỉ Vu Khống
"Ngươi thua!" Sở Hành Vân cầm kiếm đứng thẳng, từng chữ từng chữ, rõ ràng rành mạch nói ra.
Cả tòa từ đường, ngoại trừ thanh âm của hắn, không một ai nói.
Tất cả mọi người sững sờ tại chỗ, đầu óc họ vẫn còn văng vẳng cảnh tượng vừa rồi, tựa như một giấc mộng, khiến họ khó lòng tin nổi.
Thất bại, đường đường thiên tài số một Sở gia, cư nhiên thất bại?
Sở Hải với võ linh U Linh Ma Lang, tu vi Thối Thể Lục Trọng Thiên, toàn lực xuất thủ, cuối cùng, cư nhiên bại bởi Sở Hành Vân, người có võ linh và tu vi đều kém xa hắn?
"Không hổ là thiếu gia, khổ luyện mấy ngày kiếm chiêu, quả nhiên cường hãn, một kiếm đã dễ dàng đánh bại Sở Hải!" Đứng trong đám người, Sở Hổ vô cùng kích động, hò reo vang dội.
Bất quá, nghe được lời Sở Hổ nói, vẻ kinh ngạc trên mặt mọi người càng sâu, thậm chí không hẹn mà cùng hít một ngụm khí lạnh.
Kiếm chiêu vừa rồi của Sở Hành Vân, chỉ khổ luyện mấy ngày?
Trong một khắc, Sở Hải chỉ cảm thấy mặt nóng bừng, tia may mắn cuối cùng trong nội tâm hắn, triệt để biến mất vô tung.
Hắn ngay từ đầu trào phúng Sở Hành Vân là phế vật, tốc độ tu luyện kém xa hắn, sau đó bị tu vi của Sở Hành Vân hung hăng đánh một bạt tai.
Lại sau đó, hắn cùng Sở Hành Vân đánh một trận, sử dụng Nhân cấp cao cấp võ học U Linh Trảo, muốn dùng tư thái bá đạo bén nhọn, một lần nữa đòi lại mặt mũi, khiến Sở Hành Vân phải trả giá bằng máu.
Kết quả, Sở Hải thua, thua rất dứt khoát, đến nỗi khi thấy võ linh của Sở Hành Vân, nội tâm hắn đã có cảm giác sợ hãi.
Nhưng ngay khi vừa rồi, Sở Hổ lại còn nói, kiếm kia của Sở Hành Vân, chỉ tu luyện mấy ngày!
Điều này làm cho toàn trường mọi người, cũng không nhịn được rùng mình một cái.
Thiên tài, đây mới thật sự là thiên tài!
Võ linh không địch lại, tu vi không địch lại, cuối cùng vẫn có thể chiến thắng cường địch, đạt được thắng lợi!
"Ta không tin, ta tuyệt không tin!" Cảm nhận được ánh mắt lạnh lùng của đám người, Sở Hải đứng lên, phảng phất nổi điên vậy, điên cuồng gào thét: "Sở Hành Vân, phế vật như ngươi, làm sao có thể đánh bại ta, thiên tài số một, ở đây khẳng định có vấn đề gì!"
Hai mắt Sở Hải trở nên đỏ bừng, ngay cả tiên huyết thấm đỏ áo bào, hắn cũng hoàn toàn không hay biết, trong mắt chỉ có một mình Sở Hành Vân.
Luận tu vi, Sở Hải cao hơn Sở Hành Vân hai cấp bậc.
Luận võ linh, Sở Hải đồng dạng cao hơn Sở Hành Vân hai cấp bậc.
Luận võ học, Sở Hải đã tu luyện U Linh Trảo tới mức lô hỏa thuần thanh, một móng ra, bóng sói trùng trùng, hầu như có thể đánh bại bất kỳ ai đồng cấp.
Chính mình có nhiều ưu thế như vậy, hắn cuối cùng vẫn là thua.
Nếu đổi lại là bất kỳ người nào, đều có thể trở nên điên cuồng, thậm chí sẽ bắt đầu hoài nghi chính mình, trở nên ngây dại.
Sở Hành Vân vẫn giữ vẻ mặt không đổi, lạnh lùng nhìn Sở Hải, nói: "Người thắng làm vua, người thua làm giặc, Sở Hải, ngươi đã thua, dù ngươi có không cam lòng đến mấy, đây vẫn là sự thật, hơn nữa, ta khuyên ngươi một câu, bắt đầu từ hôm nay, phàm là ngươi thấy ta xuất hiện, đều phải tôn xưng ta là gia chủ, ba chữ Sở Hành Vân này, ngươi còn chưa có tư cách gọi thẳng tên!"
"Ngươi..." Sở Hải tức đến run cả người, cả khuôn mặt đều vì phẫn nộ mà biến dạng.
Vừa rồi, trước khi chiến đấu kịch liệt, Sở Hải từng buông lời ngông cuồng, nói Sở Hành Vân nếu như có thể chiến thắng hắn, như vậy Sở Hải sẽ thừa nhận Sở Hành Vân là tân gia chủ Sở gia.
Hiện tại, Sở Hải thất bại, dựa theo hứa hẹn, hắn lẽ ra phải tôn xưng Sở Hành Vân một tiếng gia chủ.
Những người ở đây, vừa nghe đến lời Sở Hành Vân nói, trong sâu thẳm nội tâm đều có một tia tán đồng, thực lực, tài lực, cùng với quyết đoán mà Sở Hành Vân bày ra ngày hôm nay, quá xuất sắc, quả thực có tư cách trở thành tân gia chủ Sở gia.
"Sở Hành Vân, ta coi như là..." Sở Hải âm trầm trừng mắt Sở Hành Vân, nói được phân nửa, Sở Bình Thiên đột nhiên bước chân tiến ra, chắn trước người hắn, nói: "Hải nhi, lui ra."
"Phụ thân!" Sở Hải trong lòng không cam lòng, nhưng nhận thấy được lãnh ý trong mắt Sở Bình Thiên, lòng run lên bần bật, không dám nói gì nữa, cắn răng thối lui đến phía sau.
Chỉ thấy Sở Bình Thiên nhìn chằm chằm Sở Hành Vân, một lát sau, đột nhiên cười: "Sở Hành Vân, với tài lực và thiên phú của ngươi bây giờ, quả thực có tư cách kế thừa vị trí gia chủ, nhưng trước đó, ngươi phải giao nhẫn trữ vật ra đây, để ta kiểm tra kỹ lưỡng một phen."
"Nhẫn trữ vật?" Sở Hành Vân cau mày.
Sở Bình Thiên gật đầu, cố ý nâng cao giọng điệu, nói: "Tất cả mọi người đều biết, Sở Hành Vân ngươi là một phế vật mười phần, nhưng chỉ qua mấy ngày, ngươi lại có tài phú khổng lồ, cùng với tu vi và thực lực cường hãn như vậy, thậm chí còn sở hữu nhẫn trữ vật loại vật quý giá này, điều này thực sự khó có thể dùng lẽ thường mà giải thích được."
"Tất cả vật ta đoạt được đều danh chính ngôn thuận, chỉ bằng một câu nói này của ngươi, sẽ kiểm tra nhẫn trữ vật của ta, chẳng phải có chút quá gượng ép sao?" Sở Hành Vân cười khẩy, dùng ánh mắt nhìn kẻ ngu ngốc nhìn Sở Bình Thiên.
Nhìn thấy biểu lộ như vậy của Sở Hành Vân, Sở Bình Thiên không những không giận, trong lòng còn bùng lên một tia mừng rỡ như điên.
Vốn dĩ, với khí thế vừa rồi của Sở Hành Vân, việc hắn kế thừa vị trí gia chủ, cơ hồ là chuyện đã định, cho dù Sở Bình Thiên cũng khó lòng xoay chuyển được tình thế.
Hắn sở dĩ nói muốn kiểm tra nhẫn trữ vật của Sở Hành Vân, thuần túy chỉ là muốn làm khó dễ một phen, xem có thể kéo dài thời gian hay không.
Tuyệt đối không ngờ, Sở Hành Vân cuối cùng lại tỏ ra chống đối như vậy.
Trong lòng suy tư một lát sau, Sở Bình Thiên nảy ra một tính toán, nói: "Sở Hành Vân, nếu như ngươi là tộc nhân bình thường, vật đoạt được, ta tự nhiên không để ý tới, nhưng nếu như ngươi trở thành gia chủ Sở gia, từ nay về sau, nhất cử nhất động của ngươi sẽ đại diện cho Sở gia chúng ta, thân ta là Đại trưởng lão Sở gia, có tư cách, cũng có nghĩa vụ, đối với ngươi tiến hành thẩm tra nghiêm ngặt!"
Nói đến đây, Sở Bình Thiên hiện lên một nụ cười đắc ý, giọng điệu lạnh lùng nói: "Trừ phi trong lòng ngươi có quỷ, bên trong nhẫn trữ vật cất giấu thứ gì đó không thấy được ánh sáng, bằng không, ngươi cần gì phải che che giấu giấu như vậy?"
"Đại trưởng lão nói rất đúng, ta đã sớm cảm giác cái tên Sở Hành Vân này có chuyện, hành động hôm nay hoàn toàn khác thường, rất có thể đã thông đồng với người khác, muốn hãm hại Sở gia ta!" Nhị trưởng lão lúc này nhảy ra ngoài, chỉ thẳng vào mũi Sở Hành Vân mà mắng, rõ ràng là vu khống Sở Hành Vân thành kẻ âm hiểm giả dối.
"Ngậm máu phun người, vô sỉ nói xấu, các ngươi còn có thể muốn mặt mũi nữa không?" Sở Hành Vân phát ra một giọng nói lạnh lẽo, hắn chưa từng thấy kẻ vô liêm sỉ đến vậy, lại còn có thể lấy cớ như vậy để hất nước bẩn lên người hắn.
"Được ngươi cái Sở Hành Vân, thấy sự việc bại lộ, không những không nhận lỗi, còn lớn tiếng chửi rủa, Người đâu, lập tức ra tay, bắt giữ Sở Hành Vân cái tên cuồng đồ này, nhốt vào nhà tù tăm tối!" Sở Bình Thiên quát lớn một tiếng.
Trong khoảnh khắc, một đội hộ vệ từ phía sau đám đông tiến đến, bao vây Sở Hành Vân.
"Chỉ dựa vào suy đoán của Đại trưởng lão mà đã muốn điều động hộ vệ đội, nhốt ta vào nhà tù tăm tối, chẳng phải quá bá đạo sao?" Sở Hành Vân quét mắt nhìn đội hộ vệ xung quanh, lạnh giọng cười.
Sở Hành Vân rất rõ ràng, một khi hắn bị giam vào nhà tù tăm tối, chẳng khác nào mất đi quyền lên tiếng.
Đến lúc đó, Sở Bình Thiên không những được tùy ý gán tội danh lên người hắn, ngay cả có bị âm thầm giết chết, cũng không ai hay biết, có thể nói là hoàn toàn rơi vào tầm kiểm soát của Sở Bình Thiên.
"Ta Sở Bình Thiên hành sự quang minh lỗi lạc, hết thảy tất cả, cũng là vì Sở gia mà suy nghĩ, ngược lại là ngươi, giấu đầu giấu đuôi, lòng mang kế hoạch nham hiểm, chỉ là hai điểm này, ta đã có quyền đem ngươi đuổi ra Sở gia."
Sở Bình Thiên thể hiện vẻ đại nghĩa lẫm nhiên, bàn tay bỗng nhiên vung lên, quát lớn: "Hộ vệ đội nghe lệnh, bắt Sở Hành Vân!"
"Tuân lệnh!" Hộ vệ đội đồng thanh quát lớn, bước chân tiến lên, trường thương quét ngang, khiến cả từ đường trở nên hỗn loạn, xen lẫn đủ loại tiếng ồn ào náo nhiệt.