Linh Kiếm Tôn

Chương 3: Nghìn Năm Như Một Mộng

Chương 3: Nghìn Năm Như Một Mộng
Hai người đi ra Thủy gia, đám đông vây xem đều dùng ánh mắt giễu cợt nhìn chằm chằm.
Chuyện vừa rồi xảy ra ở phòng khách Thủy gia, bọn họ ít nhiều gì cũng nghe được một ít, nhưng nghe và thấy, hoàn toàn là hai việc khác nhau.
Vừa nhìn thấy Sở Hành Vân mang theo Thủy Lưu Hương xuất hiện, bọn họ đều nở nụ cười, trong tiếng cười tràn đầy vẻ chẳng đáng.
Cóc ghẻ xứng ếch nhái, lời này quả không sai chút nào!
Sở Hành Vân phế vật như vậy, nên xứng với tiện chủng Thủy Lưu Hương như vậy!
"Không cần để ý bọn họ, chúng ta về nhà." Sở Hành Vân quay sang Thủy Lưu Hương khẽ mỉm cười, lôi kéo nàng, trực diện đối mặt với những lời lẽ lạnh lùng của đám đông, không hề trốn tránh.
Phủ đệ của Sở Hành Vân không ở trong thành Tây Phong, mà là ở Sở trấn ngoài thành.
Mặc dù nói là phủ đệ, nhưng thà nói là một khoảng sân, diện tích không rộng, chỉ có vỏn vẹn hai ba gian phòng, trống rỗng, không thấy người hầu hay tỳ nữ.
Mười sáu năm trước, Sở gia không phải như vậy, mà là đại gia tộc lừng lẫy tiếng tăm ở thành Tây Phong, ngay cả phủ thành chủ cũng phải nhượng bộ ba phần.
Đáng tiếc niềm vui ngắn chẳng tày gang, Sở Hành Vân sinh ra không bao lâu, Sở gia đã bị ám sát, cả nhà trên dưới, thương vong thảm trọng, cũng bởi vậy mẫu thân của Sở Hành Vân mất tích.
Để tìm tung tích thê tử, phụ thân của Sở Hành Vân rời khỏi thành Tây Phong, từ đó về sau một đi không trở lại, không rõ sống chết.
Từ đó về sau, Sở gia đã đi về hướng suy tàn, phải di cư đến Sở trấn, nhiều sản nghiệp của gia tộc cũng lấy lý do Sở Hành Vân còn nhỏ mà lần lượt bị người khác tiếp quản.
Cuối cùng, chỉ cấp cho Sở Hành Vân gian viện tử này, cuộc sống vô cùng chật vật.
Hai chữ thiếu chủ, có danh mà không có phận!
"Ra ngoài có chút vội vàng, nên chưa kịp dọn dẹp tử tế." Sở Hành Vân liếc nhìn sân viện cỏ dại mọc thành bụi, ngượng ngùng gãi gãi gáy.
"Vân ca ca nguyện ý lấy ta làm vợ, ta vui còn không hết, lại tại sao phải để ý những thứ này." Thủy Lưu Hương cười cười, lời này của nàng xuất phát từ tận đáy lòng, chỉ cần có thể cùng với Sở Hành Vân, cho dù có khổ hơn nữa, nàng cũng sẽ không oán than.
Hai người vừa đi vào sân, một thiếu niên gầy gò, trong tay xách theo một con gà trống lớn, mặt mũi bầm dập, trên cánh tay thậm chí còn có vài vết máu.
"Thiếu chủ, ngài coi như là đã trở về, hôm nay là ngày vui của ngài, ta đặc biệt trộm một con gà, định làm thịt để chúc mừng hai người thật tử tế." Thiếu niên gầy gò cười hắc hắc, vừa nhếch miệng, cả khuôn mặt đã đau đến nhăn nhó.
"Tiểu Hổ, ngươi đây là cần gì chứ." Sở Hành Vân không vui nổi, ngược lại còn thở dài.
Thiếu niên gầy gò, tên là Sở Hổ, từ nhỏ đã lớn lên ở Sở gia, cùng Sở Hành Vân sống nương tựa vào nhau.
Hôm nay, Sở Hành Vân tỉnh lại, liền phát hiện Sở Hổ không thấy, toàn bộ sân viện đều trống rỗng, không có hơi người.
Khi đó, Sở Hành Vân còn tưởng rằng Sở Hổ không chịu nổi nữa, đã rời khỏi Sở gia, tìm lối thoát khác.
Tuyệt đối không ngờ tới, Sở Hổ cũng không hề rời đi, hắn nghe được tin tức Sở Hành Vân đi Thủy gia cầu hôn, lại đặc biệt đi trộm một con gà về, vì Sở Hành Vân mà chúc mừng một phen thật tử tế.
Những vết thương trên người của hắn, không cần nói cũng biết, Sở Hành Vân có thể đoán được, chắc chắn là do trộm gà mà bị đánh.
"Thiếu gia, nếu như không phải Sở gia trước đây thu nhận ta, chỉ sợ ta đã sớm chết đói đầu đường, chút khổ sở này, chẳng đáng kể gì, vì thiếu gia, dù có dầu sôi lửa bỏng, ta cũng không từ nan." Sở Hổ nói, hai đầu gối khuỵu xuống.
Sở Hành Vân vội vàng đỡ lấy hắn, trong ánh mắt tràn đầy sự cảm động, cười nói: "Hôm nay là ngày vui, đừng nói những chuyện không may này nữa, mau giết gà, chúng ta ăn một bữa thật thịnh soạn."
"Được rồi!" Sở Hổ gật đầu, lộ ra vẻ mặt ngây ngô, lập tức xách con gà trống lớn vào nhà bếp.
Về phần Sở Hành Vân cùng Thủy Lưu Hương, bọn họ cũng không hề nhàn rỗi, dọn dẹp sân viện, mang bàn ghế ra, treo đèn lồng đỏ thẫm trước cửa, mặc dù đơn sơ, nhưng cả sân viện cũng tràn ngập không khí vui mừng.
Ăn uống no nê, màn đêm buông xuống, trăng tròn treo lơ lửng trên bầu trời đêm, tỏa ra ánh trăng dịu dàng.
Nếu hôm nay là ngày đại hôn, theo lý mà nói, Sở Hành Vân phải cùng Thủy Lưu Hương cùng nhau động phòng, kết thành phu thê liền cành.
Nhưng sau khi ăn cơm tối, Thủy Lưu Hương lại đỏ bừng mặt xông vào phòng, khóa chặt cửa lại.
Một màn này, nhất thời khiến Sở Hành Vân có chút dở khóc dở cười.
Trong lòng hắn rõ ràng, Thủy Lưu Hương đối với hắn, là thật tâm thật ý, nhưng Thủy Lưu Hương tuổi còn quá nhỏ, chỉ là một cô bé 15 tuổi, chưa chuẩn bị tâm lý cho chuyện nam nữ.
"Thiếu gia." Lúc này, Sở Hổ rửa bát xong, hắn theo ánh mắt Sở Hành Vân, nhìn về phía căn phòng của Thủy Lưu Hương, trên mặt lập tức lộ ra nụ cười thâm ý, nói: "Ta nhớ trong nhà kho hình như có chìa khóa dự phòng, hay là ta mang tới cho ngài nhé?"
"Ngươi này, thiếu gia ta là loại người như vậy sao!" Sở Hành Vân liếc Sở Hổ một cái, thấp giọng quát mắng: "Đồ tiểu quỷ, đừng nghĩ linh tinh nữa, mau đi ngủ đi."
"À." Sở Hổ bĩu môi, nhanh như chớp chạy thẳng về phòng mình.
Nhìn bóng lưng Sở Hổ rời đi, Sở Hành Vân lắc đầu, bất quá, loại bầu không khí này khiến hắn cảm thấy thật thoải mái, có một cảm giác ấm áp như ở nhà.
Trở lại phòng của mình, Sở Hành Vân cũng không có lập tức ngủ, mà là ngồi khoanh chân trên giường.
Chỉ thấy hắn hít một hơi thật sâu, đôi mắt đang nhắm nghiền đột nhiên mở ra, giữa mi tâm, một luồng kim quang thoát ra, ngưng tụ thành một khối ngọc thạch lớn bằng nắm tay trẻ sơ sinh, rơi vào trong tay Sở Hành Vân.
Nhìn khối ngọc thạch quen thuộc này, Sở Hành Vân bỗng nhiên cười khổ, có chút không thể tin nổi.
Trước hôm nay, hắn nhớ rõ, mình đang khổ tu ở Thiên Linh Đỉnh Núi, thấy sắp bước vào Đế Cảnh, một thanh trường thương xuyên ngực, đâm thẳng vào trái tim.
Kẻ ra tay, chính là huynh đệ kết nghĩa của Sở Hành Vân, một trong Thập Đại Võ Hoàng, Ngạo Dương Võ Hoàng Tiêu Hình Thiên.
Người này kết bạn cùng Sở Hành Vân ở Vô Tận Nghiệt Hải, khi đó, Tiêu Hình Thiên bị vô số cường giả vây công, đã đến đường cùng, là Sở Hành Vân cứu hắn, giúp hắn giải vây, chữa thương.
Từ đó về sau, hai người bọn họ chí thú hợp nhau, liền kết bái huynh đệ, cùng nhau lang bạt Chân Linh Đại Lục, tiến vào bí cảnh, giết cường địch, đoạt bí bảo, tình nghĩa sâu đậm, còn hơn cả huynh đệ ruột thịt.
Thế nhưng cuối cùng, Tiêu Hình Thiên lại phản bội Sở Hành Vân, âm thầm đánh lén, khiến hắn bỏ mình tại chỗ!
Trước khi chết, Sở Hành Vân vẫn khó mà tin được sự thật này. Khi bóng tối bao trùm, hắn lần thứ hai mở mắt ra, lại kinh ngạc phát hiện mình đã trở về năm mười sáu tuổi.
Nghĩ đến đây, Sở Hành Vân lại chìm vào ký ức xa xưa.
Còn nhớ rõ đời trước, Sở Hành Vân sau khi khỏi bệnh nặng, thì vội vàng chạy đến Thủy gia, cầu hôn Thủy Thiên Nguyệt, kết quả không những bị Thủy gia cự tuyệt, còn bị Thủy Sùng Hiền đánh trọng thương, đuổi ra khỏi thành Tây Phong.
Khi đó, Sở Hành Vân hầu như cảm thấy mình sắp chết, là Thủy Lưu Hương, giúp hắn chữa thương, còn giúp hắn tìm chỗ ở, luôn chăm sóc hắn cho đến khi khỏi hẳn.
Cũng chính trong khoảng thời gian đó, Sở Hành Vân đã yêu Thủy Lưu Hương sâu đậm, hai người rời khỏi thành Tây Phong, mai danh ẩn tích, lang thang khắp Lưu Vân Hoàng Triều, sống cuộc đời màn trời chiếu đất.
Khi đó, tuy rằng rất khổ sở, nhưng bọn hắn đều giống nhau, trên mặt tràn đầy vẻ hạnh phúc.
Nhưng niềm vui ngắn chẳng tày gang, bọn họ gặp phải bất hạnh bị thú triều tấn công, Thủy Lưu Hương vì bảo vệ Sở Hành Vân, chết thảm dưới vuốt yêu thú.
Một màn kia, Sở Hành Vân vĩnh viễn cũng sẽ không quên, khắc sâu trong tâm trí.
Đã trải qua cửu tử nhất sinh, Sở Hành Vân còn sống.
Mặc dù thiên phú thấp, nhưng bằng vào cảm giác sinh tồn nhạy bén, hắn xông pha khắp Chân Linh Đại Lục, đạt được nhiều kỳ ngộ, cuối cùng trở thành Phách Thiên Võ Hoàng oai phong một cõi.
"Nghìn năm thời gian, tựa như một giấc mộng. Nếu trời cao lại cho ta một cơ hội nữa, ta nhất định sẽ không để những tiếc nuối năm đó tái diễn!" Sở Hành Vân nắm chặt nắm đấm, thầm phát thệ trong lòng, trong đầu, chậm rãi hiện ra hai hình ảnh vừa quen thuộc vừa xa lạ nhưng lại vô cùng thân thiết.




Truyện Cùng Thể Loại

Các Đại Năng Đã Để Lại Thần Thức


Lưu ý: Vui lòng tải app để có thể lưu lại thần thức trên truyện này
Tải app để đọc truyện sớm nhất