Tu hành bước đầu viên mãn, đã đến lúc bắt tay vào chuẩn bị Trúc Cơ rồi.
Mà ở ngoại giới.
Trải qua gần 1 năm lên men, cái tên Lâm Tiêu cũng đã truyền khắp trong tầng lớp cấp cao của Thần Tiêu Tông cùng một số đệ tử có thiên phú thực lực.
Đệ tử thân truyền của Tử Tiêu Thần Quân!
Thiên phú Lôi Hệ Thiên Linh Căn, hơn nữa chỉ mới 16 tuổi.
E rằng chẳng bao lâu nữa, thực lực của hắn sẽ có thể đuổi kịp bọn họ.
Nếu là bình thường, bọn họ ngược lại không cần quá mức chú ý, dù sao mục tiêu của kẻ thực sự có thiên phú có thực lực sẽ không phải là đi tranh đoạt quyền lực Thần Tiêu Tông.
Những danh xưng Tông chủ, Điện chủ kia, chỉ có những tu sĩ tông môn thực lực đạt chuẩn nhưng đột phá vô vọng mới đi tranh đoạt.
Nhưng đại bỉ tông môn sắp sửa đến gần, có thêm một đối thủ có thiên phú có thực lực, thứ hạng trong dự tính của bọn họ cũng sẽ theo đó mà thay đổi.
Phần thưởng của đại bỉ tông môn vô cùng phong phú, bọn họ cũng không nguyện ý bỏ lỡ.
………………………
Thần Tiêu Tông.
Dưới chân một ngọn sơn phong, Lâm Tiêu từ trong lốc xoáy linh khí cất bước đi ra.
Ngước mắt nhìn lại, có một lão giả dung mạo già nua, thân vận y bào mộc mạc đã sớm chờ đợi ở nơi này.
Người này Lâm Tiêu từng thấy vài lần ở trong bí cảnh.
Nguyên Phúc, thuở thiếu thời được Tử Tiêu Thần Quân cứu mạng, lại có chút thiên phú nên vẫn luôn đi theo bên cạnh Tử Tiêu Thần Quân, giúp đỡ xử lý việc vặt sinh hoạt, tự nhận mình là nô bộc.
Hiện tại đã hơn 500 tuổi, tu vi cũng đã đạt tới cảnh giới Kim Đan trung kỳ.
Nguyên Phúc thấy Lâm Tiêu đi ra, vội vàng cung kính hành lễ nói: “Lão nô Nguyên Phúc bái kiến thiếu chủ!”
Lâm Tiêu thấy vậy liền hư phù nâng Nguyên Phúc dậy, sau đó mỉm cười mở miệng: “Nguyên trưởng lão không cần đa lễ.”
“Còn phải phiền phức Nguyên trưởng lão, đưa ta tới chủ phong rồi.”
Nguyên Phúc phất tay thả ra một thanh trường kiếm nằm ngang trên mặt đất, thần thái cung kính nói: “Trưởng lão thì lão nô không dám nhận, chủ nhân đã ở trong Tử Tiêu Điện chờ đợi.”
“Thiếu chủ mời!”
Lâm Tiêu khẽ gật đầu, cất bước đi lên phía trước, một bước đạp lên thân kiếm.
Ong~
Một luồng linh lực hiện ra, trường kiếm từ từ bay lên không trung, đợi đến độ cao nhất định rồi bay về hướng chủ phong.
Mà Nguyên Phúc, cũng hóa thành một đạo lưu quang màu xanh lam đi theo hai bên trường kiếm.
Vút~
1 khắc sau, trường kiếm dừng lại trước Tử Tiêu Điện trên đỉnh núi của chủ phong.
Lâm Tiêu bước vào trong điện, thấy trong điện ngoại trừ Tử Tiêu Thần Quân ra, Thanh Loan Thần Quân phong hoa tuyệt đại cũng đang ở đó.
Hắn vội vàng cung kính hành lễ: “Đồ nhi bái kiến sư tôn!”
“Bái kiến Thanh Loan sư thúc.”
Tử Tiêu Thần Quân mỉm cười gật đầu: “Không cần đa lễ.”
Thanh Loan Thần Quân ở một bên thì đôi mắt đẹp lấp lánh nhìn chằm chằm Lâm Tiêu đánh giá thưởng thức một hồi.
Trên gương mặt tinh xảo hiện lên một nụ cười tuyệt mỹ nói: “Tu hành 10 tháng liền đã đạt tới Luyện Khí đỉnh phong, thiên phú của sư điệt quả thật vô cùng cường hãn.”
“Ngày sau tu vi chắc chắn có thể ở trên chúng ta.”
“Sư thúc quá khen rồi, toàn nhờ sư tôn dạy bảo.” Lâm Tiêu khiêm tốn đáp lại.
Vút!
Khoảnh khắc tiếp theo, một bình sứ toàn thân màu thanh tinh, tỏa ra ánh sáng xanh nhạt xuất hiện trước mắt.
Giọng nói êm tai êm dịu của Thanh Loan Thần Quân cũng theo đó vang lên: “Lần trước sư thúc vội vàng, chưa có lễ gặp mặt ra trò.”
“Công pháp vũ khí chắc hẳn sư huynh cũng đã sớm an bài thỏa đáng rồi.”
“Đây là một viên linh dược ngũ giai thượng phẩm 【Thanh Minh Bảo Hồn Đan】 ta trân tàng nhiều năm, có thể trị liệu vết thương trí mạng.”
“Chỉ cần không phải một kích chết ngay, sau khi uống đan này đều có thể khôi phục lại.”
“Hiện giờ tu vi của ta đã đạt tới Hóa Thần, cũng không dùng đến đan này nữa, hôm nay liền tặng nó cho sư điệt.”
Chuyện này…
Linh dược ngũ giai thượng phẩm Thanh Minh Bảo Hồn Đan, có thể trị liệu tất cả thương thế dưới cấp Hóa Thần.
Không ngờ Thanh Loan Thần Quân lại tặng ra món quà quý giá bực này.
Lâm Tiêu không lập tức nhận lấy, mà trước tiên đưa mắt nhìn về phía sư tôn.
Thấy người mỉm cười gật đầu, hắn mới cẩn thận từng li từng tí thu bình sứ trước mắt vào trong nhẫn trữ vật đeo trên ngón tay.
“Đa tạ sư thúc tặng bảo!”
Thanh Loan Thần Quân mỉm cười gật đầu: “Ngươi là thân truyền của sư huynh, cũng là người gánh vác thế hệ kế tiếp của Thần Tiêu Tông ta.”
“Hãy tu hành cho tốt, chớ để bản thân rơi vào cảnh tuyệt vọng khốn cùng.”
“Sư điệt cẩn tuân sư thúc chỉ bảo!” Lâm Tiêu thần tình trịnh trọng trả lời.
……