Chương 32: Một đòn định thắng, chấn động toàn trường! "Hắn là ai?"
"Hắn… chính là đệ tử thân truyền mà Tử Tiêu Lão Tổ thu nhận 1 năm trước…"
"Lâm… Lâm Tiêu!"
"Cái gì? Hắn chính là Lâm Tiêu trong truyền thuyết?"
"1 năm… liền đột phá Trúc Cơ, thiên phú nghịch thiên đến vậy sao?"
"Nhưng mà? Sao Lâm sư huynh lại tu luyện… công pháp ma đạo chứ?"
"Đúng vậy, toàn thân hắc sắc linh lực này, ta cảm giác… còn khủng bố hơn cả ma tu."
Chát!
"Ma đạo công pháp cái gì, Lâm thân truyền chính là đệ tử thân truyền của Tử Tiêu Lão Tổ, sao có thể tu luyện ma công được?"
"Đúng thế! Đừng nói bừa! Có lẽ chỉ là công pháp tương đối đặc thù thôi!"
Bên ngoài sân, đông đảo đệ tử nhìn lên lôi đài số 9, nơi Lâm Tiêu toàn thân tỏa ra hắc sắc linh khí, thỉnh thoảng lóe lên những tia điện, không khỏi bàn tán xôn xao.
Trong số họ, phần lớn mọi người căn bản không quen biết Lâm Tiêu, còn người từng thấy Lâm Tiêu ra tay thì càng không có một ai.
Giờ phút này nhìn bộ dáng kia của Lâm Tiêu, trong lòng ai nấy đều tràn đầy chấn kinh.
Tuy nhiên…
"Lâm thân truyền chỉ mới là cảnh giới Trúc Cơ sơ kỳ thôi, Hoàng Nghĩa sư huynh đối diện đã là Trúc Cơ đỉnh phong rồi."
"Hắn… có thể đánh lại sao?"
"Phải đó, dù cho Lâm sư huynh là Lôi Hệ Thiên Linh Căn, cũng rất khó vượt qua 3 tiểu cảnh giới để chiến thắng đối thủ chứ?"
"Linh căn của Hoàng sư huynh cũng đâu có kém, lại còn cóChương 32 Nhất kích chế thắng, chấn động toàn trường! (1/2)
Chương 32 Nhất kích chế thắng, chấn động toàn trường! “Hắn là ai?”
“Hắn… chính là thân truyền đệ tử mà Tử Tiêu Lão Tổ thu nhận một năm trước…”
“Lâm… Lâm Tiêu!”
“Cái gì? Hắn chính là Lâm Tiêu trong truyền thuyết sao?”
“Một năm… liền đột phá Trúc Cơ rồi, thiên phú thái quá như vậy sao?”
“Thế nhưng? Lâm sư huynh vì sao lại tu luyện… công pháp ma đạo a?”
“Đúng vậy, một thân linh lực màu đen này, ta cảm giác… còn khủng bố hơn cả ma tu.”
Bốp!
“Ma đạo công pháp cái gì, Lâm thân truyền chính là thân truyền đệ tử của Tử Tiêu Lão Tổ, sao có thể tu luyện ma công chứ?”
“Phải đó! Đừng nói bậy! Có thể là công pháp tương đối đặc thù thôi!”
Bên ngoài lôi đài, đông đảo đệ tử nhìn Lâm Tiêu toàn thân tản phát linh khí màu đen, thỉnh thoảng lóe lên tia điện trên lôi đài số 9, không khỏi bàn tán xôn xao.
Trong số họ, đại bộ phận căn bản không quen biết Lâm Tiêu, mà người từng thấy Lâm Tiêu ra tay, lại càng không có lấy một ai.
Giờ phút này nhìn bộ dáng này của Lâm Tiêu, trong lòng tràn ngập chấn kinh.
Thế nhưng…
“Lâm thân truyền chỉ là cảnh giới Trúc Cơ sơ kỳ thôi, Hoàng Nghĩa sư huynh đối diện chính là Trúc Cơ đỉnh phong.”
“Hắn… có thể đánh thắng sao?”
“Đúng vậy, dù cho Lâm sư huynh là Lôi Hệ Thiên Linh Căn, cũng rất khó vượt qua 3 tiểu giai để chiến thắng đối thủ đi?”
“Linh căn của Hoàng sư huynh cũng đâu có kém, lại còn có Kim Đan trưởng lão chỉ dạy, ta thấy có chút huyền…”
“Phải đó, nhớ năm đó Thiên Tề sư huynh cũng chỉ có thể vượt 2 tiểu giai chiến đấu mà thôi, đối thủ còn kém xa thiên phú và thực lực của Hoàng Nghĩa sư huynh.”
“Cứ xem trước đã, chưa biết chừng chỉ là Tử Tiêu Lão Tổ muốn để Lâm sư huynh đến hiểu rõ thực lực của thiên kiêu tông môn một chút.”
“……”
Bọn họ thấy Lâm Tiêu chỉ là cảnh giới Trúc Cơ sơ kỳ, ngoại trừ những thân truyền đệ tử và trưởng lão từng thấy Lâm Tiêu độ kiếp ra, tất cả đều dấy lên nghi ngờ.
Lâm Tiêu cho dù thiên phú có cao hơn nữa, công pháp có tốt hơn nữa, thật sự có thể đánh thắng được Hoàng Nghĩa sao?
Thực lực của Hoàng Nghĩa không hề kém, trong toàn bộ cảnh giới Trúc Cơ của tông môn ít nhất cũng là tồn tại trong top 50.
Trên lôi đài.
Hoàng Nghĩa nhìn Lâm Tiêu đối diện, mở miệng nhắc nhở: “Lâm thân truyền, ngươi xác định muốn khiêu chiến ta sao?”
“Trên lôi đài, ta sẽ không vì ngươi là thân truyền đệ tử của Tử Tiêu Lão Tổ mà nương tay đâu.”
“Ta khuyên ngươi vẫn là để khóa sau hãy tới tham gia đại bỉ đi.”
Lâm Tiêu nghe vậy không trả lời, mà đưa mắt nhìn về phía chấp sự bên ngoài lôi đài.
Ngữ khí bình tĩnh nói: “Bắt đầu đi!”
Chấp sự nhìn Lâm Tiêu, lại nhìn Hoàng Nghĩa đối diện.
Sau đó hít sâu một hơi, lớn tiếng tuyên bố: “Tỉ thí bắt đầu!”
Xoẹt!
Theo lời ông ta vừa dứt, Hoàng Nghĩa lập tức đánh ra một đạo Hỏa Kiếm Thuật về phía Lâm Tiêu.
Đã nhắc nhở Lâm Tiêu rồi, hắn tự mình không chịu xuống, ngược lại còn không thèm để ý đến mình.
Vậy thì cứ đánh bại hắn trước rồi nói sau.
Một thanh liệt diễm kiếm dài 3 thước được ngưng tụ từ hỏa linh lực, mang theo xu thế thiêu rụi cực tốc đâm về phía Lâm Tiêu.
Nhìn thanh liệt diễm kiếm ập tới, Lâm Tiêu đứng nguyên tại chỗ không hề có chút động tĩnh, ngay cả tay cũng chưa từng nâng lên.
Mọi người ngoài sân còn tưởng rằng Lâm Tiêu không kịp phản ứng.
Dù sao chênh lệch cảnh giới khá lớn, đòn công kích do tu sĩ cao giai đánh ra tu sĩ đê giai rất khó để bắt kịp.
Xoẹt!
Liệt diễm kiếm trong chớp mắt đã lao tới trước mặt Lâm Tiêu.
Ngay lúc mọi người tưởng rằng Lâm Tiêu sẽ bị một đòn đánh bại.
Oanh!
Lâm Tiêu động rồi.
Chỉ thấy tay phải hắn nhanh chóng giơ lên, trên lòng bàn tay bám lấy một đạo lôi đình màu đen, một phát liền chộp lấy thanh liệt diễm kiếm đâm tới trước mắt.
Ong ong ong!
Thanh liệt diễm kiếm do Hoàng Nghĩa khống chế rung lên bần bật, nhưng bất luận thế nào cũng không thể tiến thêm mảy may.
Nhìn thanh liệt diễm kiếm đang chấn động, tay Lâm Tiêu hơi dùng chút lực, một tiếng nổ như sấm rền vang lên.
Liệt diễm kiếm trong nháy mắt bị bóp nát, hóa thành những đốm lửa tiêu tán ra xung quanh.
Oanh~
“Cái gì?”
Hoàng Nghĩa đối diện thấy vậy, hai mắt tràn đầy vẻ khó tin, trong lòng kinh hãi không thôi.