Chương 227: Đồng vinh nhục, cùng hoạn nạn
Sở Dịch vẫn luôn cảm thấy Lãnh Ngưng Thường rất lạnh lẽo, hắn lo lắng đến gần nàng liệu có tự biến mình thành một khối băng hay không.
Thế nhưng, khi hắn ngồi vào trên lưng bạch lang, sát người tựa vào Lãnh Ngưng Thường, hắn mới phát hiện nàng không hề lạnh chút nào, trên người nàng ấm áp, cùng người bình thường không có khác biệt quá lớn.
Dáng người của Lãnh Ngưng Thường rất đẹp, nhìn từ xa tựa như một ngọn núi băng, nhưng khi đến gần lại cảm thấy ôn nhuận như ngọc. Hắn thậm chí có thể cảm nhận được hơi thở của nàng, nhẹ nhàng thanh thoát, nhịp tim của nàng rất bình tĩnh, tựa như dòng suối nhỏ chảy lững lờ, luôn duy trì một tốc độ ổn định. Sở Dịch chắc chắn rằng tuyệt đại đa số người trên đời khi nhìn thấy Lãnh Ngưng Thường, ngoài sự kính sợ ra, sẽ không có bất kỳ suy nghĩ lệch lạc nào.
Hắn cũng thuộc một trong số những người bình thường đó, nhưng giờ phút này, kề bên nàng, nhịp tim của hắn lại đập ngày càng nhanh. Thân thể vốn mệt mỏi của hắn bắt đầu nóng ran lên, trong lòng tựa như có một đốm lửa bùng cháy, ngày càng mãnh liệt. Tay hắn không tự chủ được mà chạm vào thân thể nàng, rồi kéo về phía eo nàng. Vốn dĩ hắn không có nhiều sức lực, nhưng lại cảm thấy sức mạnh vô cùng, không kìm được mà bóp nhẹ.
Lãnh Ngưng Thường đột nhiên cất tiếng: "Tay của ngươi nếu còn dám động thêm một chút nữa, ta sẽ ném ngươi xuống đất, chặt đứt tay của ngươi, thậm chí cả cái thứ cứng câng cứng ở phía dưới ngươi, cũng sẽ cắt đi!"
Truyện "Long Văn Chí Tôn Chương 227: Đồng vinh nhục, cùng hoạn nạn" hiện chỉ hỗ trợ đọc trên app của xalosach.com, vui lòng click vào link dưới để tải app về đọc nhé :
Nếu gặp vấn đề gì trong quá trình tải, vui lòng liên hệ cho mình qua link sau nhé
Hỗ trợ qua Facebook
Liên Hệ Bản Quyền
Thanks you !!!
Lưu ý: Vui lòng tải app để có thể lưu lại thần thức trên truyện này