Chương 9
Đồng tử Diệp Lâm co rút. Toàn bộ tinh, khí, thần của hắn đều ngưng tụ đến cực hạn. Hai chân cắm chặt xuống nền đất phủ đầy lá mục, hai tay giơ cao đao bổ củi, dồn toàn bộ sức mạnh do năm viên Long Hổ Đoán Thể Hoàn mang lại vào một đòn bổ duy nhất.
Ầm!
Tiếng va chạm nặng nề vang lên.
Lưỡi đao chém chuẩn xác vào phần đầu cứng như sắt của lợn rừng. Sức mạnh khủng khiếp bùng nổ ngay tức khắc, khiến nó trúng đòn chí mạng.
Thân hình đồ sộ của con lợn rừng đổ sầm xuống đất. Bốn chân co giật vài cái rồi hoàn toàn bất động, mùi tanh nồng nhanh chóng lan khắp khu rừng.
“Phù...”
Diệp Lâm chậm rãi thở ra một hơi dài, lúc này những dây thần kinh căng cứng mới dần thả lỏng.
Uy lực của năm viên Đoán Thể Hoàn quả nhiên không thể xem thường.
Hắn lau qua lớp bùn đất và vết bẩn trên mặt, cố nén cảm giác khó chịu, rồi vất vả kéo chiến lợi phẩm nặng đến mấy trăm cân ra khỏi vũng lầy, vác lên vai, từng bước nặng nề nhưng kiên định đi xuống chân núi.
Xác lợn rừng đồ sộ trên vai hắn chẳng khác nào lá cờ khải hoàn, thu hút ánh mắt kinh ngạc của tất cả thôn dân dọc đường.
Kinh ngạc, kính sợ, ngưỡng mộ...
Muôn vàn cảm xúc hòa thành một làn sóng vô thanh lan khắp bốn phía.
Diệp Lâm cảm nhận rõ ràng, điểm danh vọng trên bảng hệ thống đang tăng vọt với tốc độ chưa từng có.
Danh vọng +3... +5... +8...
Chuyến này, quả nhiên không uổng công!
...
Thôn Cát Bá, nhà của Lưu Diễm.
Khói bếp lững lờ bay lên.
Lưu Diễm đang tất bật bên bếp lửa, cẩn thận chuẩn bị bữa tối chờ Diệp Lâm trở về.
Nồi canh trên bếp sôi lục bục, hơi nóng không ngừng bốc lên. Thế nhưng lòng nàng lại thấp thỏm, chẳng thể yên.
Đúng lúc ấy...
Rầm!
Cánh cổng gỗ cũ kỹ bị ai đó đạp tung.
Mấy bóng người nhanh chóng xông vào sân. Ai nấy đều mang vẻ mặt hung hãn, bên hông đeo những thanh cương đao ánh lên hàn quang lạnh lẽo.
Chính là đám tàn dư dưới trướng Vương Thượng may mắn thoát thân hôm qua.
“Các... các ngươi đến đây làm gì?”
Lưu Diễm giật mình lùi một bước, sắc mặt trắng bệch. Nhưng nhớ tới thực lực đáng sợ của Diệp Lâm, nàng vẫn cắn răng gượng đứng thẳng.
“Hôm qua Diệp đại ca còn chưa dạy dỗ các ngươi đủ sao? Vậy mà còn dám quay lại!”
Tên vô lại đứng đầu, trên mặt có một vết sẹo dài, nhe răng cười dữ tợn. Hắn tiện tay ném một gói giấy dầu lên mặt bếp.
“Ít nói nhảm! Bỏ thứ này vào nồi canh tối nay. Chỉ cần tên họ Diệp uống vào, tối nay bọn ta sẽ tiễn hắn xuống hoàng tuyền. Nghe rõ chưa?”
Trong mắt hắn lóe lên sát ý lạnh lẽo, như đã quyết không chết không thôi.
Đồng tử Lưu Diễm co rút dữ dội.
“Không thể nào! Các ngươi đừng hòng! Chờ Diệp đại ca trở về, nhất định sẽ...”
“Hừ!”
Tên mặt sẹo quát lớn, cắt ngang lời nàng.
“Hôm qua chỉ vì bọn ta khinh địch, chưa chuẩn bị chu toàn. Hôm nay mỗi huynh đệ đều mang theo cương đao. Dù tiểu tử kia có bản lĩnh đến đâu, cũng khó lòng thoát khỏi kiếp nạn.”
Hắn tiến thêm một bước, giọng nói lạnh như băng.
“Nếu ngươi không làm theo... đợi bọn ta xử lý xong hắn, người tiếp theo chính là ngươi. Tự lo lấy hậu quả đi.”
Lưu Diễm run giọng hỏi:
“Các... các ngươi dám giết người sao? Quan phủ... quan phủ sẽ không bỏ qua cho các ngươi đâu!”
Tên mặt sẹo bật cười như vừa nghe chuyện nực cười nhất.
“Quan phủ?”
Hắn liếc nhìn đám đồng bọn, cả bọn lập tức cười ầm lên đầy ác ý.
“Nơi núi sâu rừng hoang thế này, chết một kẻ không nơi nương tựa thì có ai để tâm? Kẻ nào dám nhiều lời, bọn ta cũng khiến hắn câm miệng.”
Hắn lại đẩy gói bột độc về phía trước.
“Chỉ cần tên họ Diệp uống bát canh ấy, dược lực phát tác, hắn không còn sức chống cự, ngươi cứ tạo chút động tĩnh. Bọn ta sẽ lập tức xông vào, kết liễu hắn trong chớp mắt. Mọi việc sẽ diễn ra kín kẽ, chẳng ai hay biết. Sau đó, ngươi cũng sẽ không bị liên lụy. Một kẻ cô độc như hắn, chết rồi cũng chẳng có ai truy cứu.”