Mạt Thế: Ta Thật Không Phải Thổ Phỉ

chương 6: lần đầu giao phong

“Chuẩn bị xong chưa?” Dương Bân nghiêm mặt nhìn mấy người hỏi.

“Ừm.” Mấy người hơi căng thẳng gật đầu.

Mặc dù ba người Triệu Khôn có chút khó chịu, nhưng Dương Bân quá mức cứng rắn, cuối cùng bọn họ cũng chỉ có thể thỏa hiệp.

“Tôi đếm đến 3, Lão Hắc, các cậu dời thang ra.”

“Được!” Tay Lão Hắc và Khỉ Gầy đang nắm thang đều hơi rịn mồ hôi.

“1.”

“2.”

“3.”

Dương Bân vừa dứt lời, Lão Hắc và Khỉ Gầy lập tức dời chiếc thang ra.

“Rầm...”

Theo một tiếng va đập vang lên, cửa sắt bật mở, ngay sau đó, hai con xác sống toàn thân đầy máu trực tiếp lao vào sân thượng.

Đây là lần đầu tiên Dương Bân và Trần Hạo tiếp xúc với xác sống ở khoảng cách gần. Đôi mắt đỏ như máu kia khiến người ta không rét mà run, mùi máu tanh ập thẳng vào mặt càng khiến bọn họ muốn nôn.

May mà hai người đã chuẩn bị tâm lý từ lâu. Tuy cảm thấy khó chịu, nhưng cũng không đến mức sợ đến cứng đờ người.

Ngay khi hai con xác sống xông vào, chúng lập tức khóa mục tiêu vào mấy người trên sân thượng, sau đó trực tiếp lao về phía họ.

Lão Hắc và Khỉ Gầy khiêng chiếc thang, nhanh chóng ghì một con xác sống vào tường.

Con xác sống nhe nanh múa vuốt, điên cuồng giãy giụa, nhưng sức của một mình nó sao có thể so với hai người, cuối cùng bị ghì chặt vào tường, không thể thoát ra.

Ba người Dương Bân cũng lập tức lao về phía con xác sống còn lại.

“Gào...”

Sau một tiếng gầm, con xác sống trực tiếp bổ nhào về phía Dương Bân đang xông lên trước nhất.

Dương Bân nhanh chóng bước sang bên cạnh một bước, tránh cú vồ của xác sống, rồi vung ống thép trong tay đập mạnh lên người nó.

“Bịch...”

Một tiếng trầm đục vang lên. Dương Bân thậm chí còn cảm thấy cánh tay hơi tê rần, thế nhưng con xác sống lại như không có chuyện gì, quay người tiếp tục lao về phía hắn.

Đúng lúc này, Trần Hạo vừa chạy tới trực tiếp cầm viên gạch đập vào đầu xác sống.

“Bốp...”

Viên gạch vỡ tan theo tiếng va chạm, trên đầu xác sống chảy ra thứ máu đỏ sẫm tanh hôi, nhưng đối với nó dường như chẳng có ảnh hưởng gì. Tuy nhiên, cú đánh này cũng thành công chuyển mục tiêu của nó.

“Hạo Tử, mau lui lại!” Dương Bân hét lên.

Trần Hạo quả quyết quay đầu bỏ chạy.

Con xác sống dường như đặc biệt căm tức kẻ dám dùng gạch đập vào đầu nó, lập tức đuổi theo.

Lúc này, Triệu Khôn lao ra từ bên cạnh, cũng cầm một viên gạch đập mạnh lên người xác sống. Tuy nhiên hắn không đập trúng đầu mà trúng vào vai.

Con xác sống thậm chí còn chẳng thèm nhìn Triệu Khôn lấy một cái, vẫn bám riết lấy Trần Hạo.

Phạm vi sân thượng có hạn, chẳng mấy chốc Trần Hạo đã bị ép đến sát mép. Ngay khi con xác sống sắp đuổi kịp, bóng dáng Trần Hạo lại đột nhiên biến mất.

Triệu Khôn đang chạy phía sau nhìn thấy cảnh này, lập tức trợn tròn mắt.

“Người... người đâu rồi!?”

Dương Bân thì không hề bất ngờ, không chút dừng lại tiếp tục đuổi theo.

Con xác sống sau khi mất mục tiêu rất nhanh lại khóa ánh mắt lên người Dương Bân.

Dương Bân thường xuyên đi khuân gạch nên thể chất khá tốt, hơn nữa trong tay còn có ống thép, trong lòng hắn cũng có thêm vài phần tự tin. Ống thép liên tục quất lên người xác sống, không cho nó áp sát mình.

Lúc này, Triệu Khôn cũng chạy tới, vẻ mặt đầy kinh ngạc hỏi: “Trần Hạo đâu?”

“Tôi ở đây mà.” Bóng dáng Trần Hạo lại hiện ra.

“Vừa rồi... sao cậu... đột nhiên biến mất vậy?” Triệu Khôn nói năng cũng trở nên lắp bắp.

“Nhìn cậu sợ kìa, chưa từng thấy ảo thuật à?” Trần Hạo thuận miệng đáp.

“......”

“Cậu nói với tôi đây con mẹ nó là ảo thuật!?” Triệu Khôn trợn mắt nói.

“Không thì sao? Chẳng lẽ tôi còn có thể tàng hình à?” Trần Hạo trợn trắng mắt.

“........”

“Hai người đừng nói chuyện nữa, mau nghĩ cách hất nó xuống đi, tôi sắp không chống nổi rồi.” Dương Bân vội nói.

Lúc này Triệu Khôn mới ép xuống vô số nghi hoặc trong lòng, cầm viên gạch định xông lên hỗ trợ.

“Không cần qua đây. Bây giờ chúng tôi đang ở sát mép rồi, hai người ai cho nó một cước, đá nó xuống là được.” Dương Bân nói.

Trần Hạo và Triệu Khôn nhìn nhau, cuối cùng vẫn là Trần Hạo lên tiếng: “Để tôi.”

Ngay sau đó, Trần Hạo chăm chú nhìn con xác sống đang giằng co với Dương Bân, bắt đầu chạy lấy đà rồi lập tức lao tới, tung người đá mạnh một cước vào người xác sống.

Một cước đầy sức mạnh trực tiếp đá con xác sống văng qua lan can, rơi khỏi sân thượng.

“Đẹp lắm!” Dương Bân khen ngợi.

Ba người lập tức thò đầu nhìn xuống dưới.

“Bịch...”

Một tiếng trầm đục vang lên. Cơ thể con xác sống nện mạnh xuống nền đất phía dưới, máu đỏ sẫm từ người nó chảy ra lênh láng.

Ngay khi ba người cho rằng con xác sống này chắc chắn đã tiêu đời, nó lại lảo đảo bò dậy khỏi mặt đất, hơi mờ mịt nhìn quanh. Sau khi không phát hiện mục tiêu, nó liền giống những con xác sống khác, chậm rãi lang thang bên dưới.

“!!!”

“Thế mà vẫn không chết!?”

Cả ba đều trợn tròn mắt.

“Mẹ kiếp, đám xác sống này cũng kinh tởm quá rồi đấy.” Triệu Khôn càu nhàu.

“Đừng than nữa, mau giúp hất con còn lại xuống trước đã.” Dương Bân nói.

Lúc này ở phía bên kia, Lão Hắc và Khỉ Gầy đang dùng thang ghì chặt con xác sống. Bất kể nó giãy giụa thế nào cũng không thể thoát ra.

Khi mấy người Dương Bân chạy tới, cả hai đã mồ hôi đầm đìa.

“Thả ra, sau đó mấy người chúng ta cùng dùng thang đẩy nó ra ngoài.” Dương Bân nói.

“Được.”

Năm người đối phó một con thì dễ dàng hơn nhiều.

Ngay khi chiếc thang được thả lỏng, con xác sống lập tức điên cuồng lao về phía mọi người.

Mấy người khiêng thang chặn lấy xác sống, đẩy nó đến sát mép sân thượng rồi trực tiếp hất ra ngoài.

“Bịch...”

Lại một tiếng trầm đục vang lên.

Mọi người một lần nữa chạy đến mép sân thượng, thò đầu nhìn xuống.

Chỉ thấy con xác sống này nằm trong vũng máu, nhưng lần này không bò dậy nữa.

“Ơ, sao con này lại chết rồi?” Triệu Khôn nghi hoặc hỏi.

“Đầu cũng vỡ nát rồi, sao mà không chết được?” Trần Hạo nói.

Dương Bân như có điều suy nghĩ, gật đầu. Xem ra điểm yếu của đám xác sống này hẳn là đầu.

Chẳng trách vừa rồi sau khi Trần Hạo đập vào đầu nó một viên gạch, nó lại cứ bám riết Trần Hạo không buông.

“Đóng cửa lại, nghỉ một lát đi.” Dương Bân nói.

Mọi người lại dùng thang chặn cửa, sau đó lần lượt ngồi phịch xuống đất.

Cuộc giao chiến với xác sống vừa rồi tuy chỉ diễn ra trong thời gian ngắn, nhưng áp lực tâm lý lại cực kỳ lớn.

Bọn họ đều chỉ là những sinh viên đại học bình thường. Đối mặt với xác sống mà dám ra tay đã chứng tỏ tố chất tâm lý của họ rất mạnh rồi.

Lúc này nhớ lại, trong lòng từng người vẫn không khỏi run rẩy.

“Xít...”

Một tiếng hít mạnh vang lên. Chỉ thấy Trần Hạo ôm chân, trên mặt lộ vẻ đau đớn.

“Sao vậy?” Dương Bân vội vàng đi tới.

Trần Hạo cẩn thận kéo ống quần lên, ba vệt máu dài trên chân lập tức hiện ra trước mắt mọi người.

“Chuyện gì thế!?” Dương Bân hơi căng thẳng hỏi.

“Chắc là lúc vừa rồi đá con xác sống kia, bị nó quơ tay cào trúng.” Trần Hạo cười khổ nói.

Nghe hắn nói vậy, không khí xung quanh lập tức như đông cứng. Ngay sau đó, ba người Triệu Khôn nhanh chóng tránh xa hai người họ.

Dương Bân cũng cau mày, ánh mắt nặng nề nhìn vết thương trên chân Trần Hạo.

Nhìn phản ứng của mấy người, Trần Hạo cũng nhanh chóng nghĩ tới điều gì đó, sắc mặt lập tức xám như tro, run giọng nói:

“Anh Bân, có phải em... sẽ biến thành xác sống không?”

“Không đâu, đừng nghĩ lung tung, cậu sẽ không sao.” Dương Bân an ủi.

“Sao lại không chứ? Trên mạng đều nói rồi, nếu bị xác sống cắn hoặc bị xác sống cào bị thương thì chẳng bao lâu sẽ biến thành xác sống.” Khỉ Gầy nói.

“Câm miệng! Không nói thì chẳng ai coi cậu là người câm đâu!” Dương Bân nổi giận quát.

“Sự thật vốn là vậy, còn không cho người khác nói à!? Anh tự lừa mình như thế có ý nghĩa gì không!?” Triệu Khôn nói.

“Đây là chuyện của tôi. Cậu còn lải nhải nữa, tin hay không tôi khiến mấy người các cậu sau này vĩnh viễn không nói được nữa!” Dương Bân cầm ống thép lên, ánh mắt lạnh lẽo nhìn mấy người nói.

“Sao? Anh muốn một chọi ba à?” Triệu Khôn không hề tỏ ra yếu thế, hắn vốn đã khó chịu với Dương Bân từ lâu.

“Cậu có thể thử xem!” Dương Bân lạnh lùng nói.

Truyện Cùng Thể Loại

Các Đại Năng Đã Để Lại Thần Thức


Lưu ý: Vui lòng tải app để có thể lưu lại thần thức trên truyện này
Tải app để đọc truyện sớm nhất