Chương 002: Nhân gian hiếm có một ngày yên bình. (2)
“ Người thiên hạ đều sợ trẫm đòi tiền, ngay cả phụ thân nàng cũng thế, mỗi Vân Chiêu không sợ, cho tới nay chỉ y là thỏa mãn mọi yêu cầu của trẫm mà không oán trách gì. Nhưng y là kẻ kiệt ngạo bất thuần, Dương Tự Xương đắc tội với y, không ngờ y phái thích khách giữa ban ngày ban mặt xông vào Dương thị giết máu me ngập sân. Sau đó dâng tấu với trẫm nói không biết quản thúc kẻ dưới xin từ quan.” Chu Do kiểm chuẩn tấu nhận tội, phạt bổng lộc, nhưng không cho Vân Chiêu từ quan, nói tới đây lòng thấy uể oải:
“ Chẳng phải quan nhân cũng mượn tay Vân Chiêu trừ đi vài người quan nhân muốn giết đấy sao.” Chu hoàng hậu cũng biết ít nhiều, Vân Chiêu là người rất thú vị, y treo ấn từ quan trên huyện nha, sau đó hoàng đế phái sáu người tới làm huyện lệnh, người nào người nấy treo cổ tự tử.
Ai thì nàng không biết chứ nghe nói một kẻ tên Lương Nhất Văn vì chức vị đó mà bán cả gia sản lẫn lão bà đi lo lót, nếu không kiếm đủ ở huyện Lam Điền giàu có, làm sao chịu.
Vậy mà người như thế cũng tự sát rồi.
Rõ ràng là hoàng đế phái người mình không ưa tới, nói ra nàng còn nghi ngờ hoàng đế phối hợp với Vân Chiêu giở trò, tất nhiên chuyện này không ai nói ra.
Truyện "Minh Thiên Hạ Chương 002: Nhân gian hiếm có một ngày yên bình. (2)" hiện chỉ hỗ trợ đọc trên app của xalosach.com, vui lòng click vào link dưới để tải app về đọc nhé :
Nếu gặp vấn đề gì trong quá trình tải, vui lòng liên hệ cho mình qua link sau nhé
Hỗ trợ qua Facebook
Liên Hệ Bản Quyền
Thanks you !!!
Lưu ý: Vui lòng tải app để có thể lưu lại thần thức trên truyện này