Chương 005: Thế giới này có đẹp không? (2)
Hai người đi xa rồi, Cố Viêm Vũ phẫn nộ giật thoát khỏi tay Hoàng Tông Hi, quay đầu nhìn đỉnh núi thì bị mây mù đá núi lớm chởm, không thấy bộ dạng đáng ghét của Vân Chiêu nữa, nghiến răng ken két:” Kẻ này thật vô lễ, coi chúng ta như trâu ngựa, y nghĩ mình là ai chứ?”
“ Thế thì sao nào, người ta nắm đạo nghĩa trong tay, dù đệ không sợ chết phản kháng y, kết quả thế nào? Chỉ cần cái tiếng không chịu cứu nạn dân truyền đi, đệ còn mặt mũi nào đối diện với thiên hạ?” Hoàng Tông Hi thở dài, thái độ Vân Chiêu là một phép thử, xem bọn họ có muốn thần phục y hay không:” Ta mới là người nên nổi giận đây, không cẩn thận một chút bị người ta dùng như trâu ngựa vài năm.”
Cố Viêm Vũ ít hơn Hoàng Tông Hi ba tuổi, vẫn còn tính khí thiếu niên, nhiệt huyết mà bồng bột:” Dù y không nói, ta cũng chuẩn bị đi Sơn Tây một chuyến, ta đã gửi thư cho bằng hữu Giang Nam, họ đang thu gom lương thực, không lâu nữa sẽ vận chuyển tới Sơn Tây. Ta không phục là y bằng vào cái gì coi mình là đấng cứu thế, người khác đều chỉ là phân chó. Huynh nghe y nói đi ... Không được tới gần y mười dặm ....”
Hoàng Tông Hi cười nghiêng ngả, dựa vào thân cây bên đường mới đứng vững được, vỗ vai Cố Viêm Vũ:” Đệ mà không Hầu Mã, Văn Hỉ, nói không chừng thối mười dặm thật đấy.”
“ Huynh còn cười được ...” Cố Viêm Vũ chợt nhớ ra một việc:” Thái Xung huynh, hôm trước y còn nói huyện Lam Điền sẽ không chi viện lương thực miễn phí cho người Sơn Tây, vậy Vân Chiêu vì sao lại khảng khái như thế?”
Truyện "Minh Thiên Hạ Chương 005: Thế giới này có đẹp không? (2)" hiện chỉ hỗ trợ đọc trên app của xalosach.com, vui lòng click vào link dưới để tải app về đọc nhé :
Nếu gặp vấn đề gì trong quá trình tải, vui lòng liên hệ cho mình qua link sau nhé
Hỗ trợ qua Facebook
Liên Hệ Bản Quyền
Thanks you !!!
Lưu ý: Vui lòng tải app để có thể lưu lại thần thức trên truyện này