Chương 145: Dõi mắt về phía tây.(1)
Một lô sứ Diệu Châu mới tinh được ra lò, từng món từng món một bày trên giá, cái nào chỉ cần có tỳ vết, dù chỉ là vết nứt rất nhỏ cũng bị thợ loại bỏ đập nát ngay tại chỗ.
Vân Chiêu thuận tay cầm lấy một cái ấm sứ xanh mân mê trong tay, đúng là hoàn mỹ không tỳ vết, từ đầu vòi ấm tới thân ấm, màu sắc từ xanh lục biến thành mùa nhũ bạc nhàn nhạt, hoa văn là hoa mẫu đơn mà người Quan Trung thích nhất, ngụ ý phú quý, cầm không thấy có chút gợn tay nào, nhìn trái ngó phải đều thấy là món trân phẩm.
Điều thần kỳ nhất của cái ấm này là đổ nước vào ấm cần đổ từ đáy ấm, nước đầy rồi mới lật ngược lại, vậy mà không bị nhỏ ra giọt nào, sau đó sử dụng như bình thường.
Trong mắt Vân Chiêu đây đúng là một sáng tạo ... cực kỳ ngu xuẩn, vì cái thứ sáng tạo này mà một cái ấm phải trải qua ba công đoạn chế tác, rắc rối chưa nói, lại còn cần công tượng tay nghề cao siêu nhất mới làm ra được.
Thứ này mà ở trong văn nhân nhã sĩ thì sẽ được người ta yêu thích đấy, nhưng mà người Châu Âu chưa chắc đã tán thưởng, còn bách tính Đại Minh sẽ nhìn người bán với ánh mắt nhìn kẻ ngu ngốc.
Truyện "Minh Thiên Hạ Chương 145: Dõi mắt về phía tây.(1)" hiện chỉ hỗ trợ đọc trên app của xalosach.com, vui lòng click vào link dưới để tải app về đọc nhé :
Nếu gặp vấn đề gì trong quá trình tải, vui lòng liên hệ cho mình qua link sau nhé
Hỗ trợ qua Facebook
Liên Hệ Bản Quyền
Thanks you !!!
Lưu ý: Vui lòng tải app để có thể lưu lại thần thức trên truyện này