Chương 187: Cái họa áo cưới. (1)
Đầu xuân, liễu vàng chuyển xanh, đêm qua trời mưa, tiếng nước chảy tí ta tí tách, nằm nghe cũng thấy dễ chịu, nhưng sáng mặt trời ló rạng, trời lại xanh ngắt, mưa quá nhỏ chẳng đủ giúp lòng sông bớt chật hẹp, thuyền chỉ có thể đi qua từng cái một, tạo thành hàng dài làm người ta sốt ruột.
Bên sông nhung nhúc lưu dân, bọn họ gầy gò ốm o, rách rưới bẩn thỉu, đói khát nhìn từng cái thuyền đi qua, thấy thuyền nào hoa lệ, gào khóc xin quý nhân ban cho miếng ăn, những cánh tay cáu bẩn vươn ra gần như chạm được tới thuyền, làm hộ vệ hết sức cảnh giác.
Tiền Đa Đa chỉ he hé chút cửa sổ đủ quan sát bên ngoài, suốt ruột vì thuyền đi quá chậm, nàng không thể giúp được gì những người này, cũng chẳng mấy cảm xúc, cảnh tượng này trước kia nàng thấy quá nhiều, khi đó không có tâm tình để ý, dưới váy nàng khi đó giấu đứa đệ đệ nhỏ xíu như con mèo, sao còn để ý tới sống chết của người khác.
Đóng cửa sổ lại, coi như cách tuyệt với huyên náo khổ nạn bên ngoài.
“ Phần nhị hoa này phải dùng kim tuyến thêu phồng lên, như vậy mới đẹp.”
Truyện "Minh Thiên Hạ Chương 187: Cái họa áo cưới. (1)" hiện chỉ hỗ trợ đọc trên app của xalosach.com, vui lòng click vào link dưới để tải app về đọc nhé :
Nếu gặp vấn đề gì trong quá trình tải, vui lòng liên hệ cho mình qua link sau nhé
Hỗ trợ qua Facebook
Liên Hệ Bản Quyền
Thanks you !!!
Lưu ý: Vui lòng tải app để có thể lưu lại thần thức trên truyện này