Mở Quán Nướng Chơi Thôi Sao Lại Phát Tài Thế Này

Chương 1

Chương 1
“Sao lại tới nữa, còn để người ta sống không đây?”
Mới sáng sớm 6 giờ, dưới lầu đã có người kéo xe nhỏ đi rao bán đồ ăn sáng.
“Bánh bao đây! Bánh bao men già đây!” Tiếng rao chói tai vang vọng cả không trung.
Tôi chịu hết nổi, mang dép lê chạy xuống dưới, thần hào khí sảng mua sạch đống bánh bao, ông chú mới hí hửng đạp xe rời đi.
Đám bánh bao đó có mùi lạ, vốn định vứt đi, nhưng nghĩ lại, tôi giữ lại.
Tối đi học thêm về.
Đi ngang qua quán nướng của ông Vương, thấy ông chú bán bánh bao đang phụ việc trong quán.
Ông ta vừa cười nói với chủ quán, vừa gọi “anh vợ” ngọt xớt.
Hay thật, hóa ra là người một nhà à?
Tôi còn thắc mắc sao 8 giờ mới học mà ông này 5-6 giờ đã ra bán bánh bao.
Cái ông họ Vương này, lần trước bị báo lên công an tưởng đã biết sợ, ai ngờ lại càng quá đáng, giờ còn kéo cả họ hàng tới quấy rối?
Sáng không cho ngủ, tối cũng không cho ngủ.
Được lắm, tôi chịu hết nổi rồi!
Tôi gọi vào số điện thoại dán trên tường của cửa hàng bên cạnh: “Alo, xin chào, tôi muốn thuê mặt bằng này.”
Bắt nạt sinh viên, chuyên chọn người dễ bắt nạt đúng không?
Hừ, xem ai đấu lại ai!
Tôi gọi cho bố nói muốn khởi nghiệp, bố rất ủng hộ, lập tức chuyển tiền cho tôi.
Khi môi giới tới còn nhìn tôi từ trên xuống dưới, thấy đôi dép lê trên chân, không chắc chắn hỏi: “Xin chào, cô là Lâm Thiến, cô Lâm phải không?”
Tôi lấy CMND và thẻ ngân hàng ra, anh ta cười tươi đưa hợp đồng: “Cô Lâm, ký ở đây là được.”
“Nhưng cô thuê cửa hàng này để làm gì?”
“Mở quán nướng.”
Anh nhân viên bán hàng nhìn sang bảng hiệu bên cạnh, cười đầy ẩn ý: “Tôi hiểu, tôi hiểu, vậy không làm phiền nữa, chúc cô Lâm buôn may bán đắt.”

Truyện Cùng Thể Loại

Các Đại Năng Đã Để Lại Thần Thức


Lưu ý: Vui lòng tải app để có thể lưu lại thần thức trên truyện này
Tải app để đọc truyện sớm nhất