Chương 3
Trong thời gian sửa quán, tôi cũng không rảnh, chạy chợ khảo sát, pha chế nước sốt… dép lê mòn lệch cả đế.
Hôm đó, tôi đang ngồi trong quán khoe với mấy chú rằng mình mua được đôi dép giá 3,9 tệ trên mạng.
Nhà thiết kế ra hiệu: “Ngoài kia lại cãi nhau rồi.”
Tôi vừa bước ra đã nghe bà chủ quát: “Mày là đồ câm, cho từng này tiền còn chê? Cút nhanh lên, đừng đứng đây xui xẻo!”
“Ơ vợ ơi, tôi thấy nó cũng được mà, giờ mình thiếu người, hay là…” Ông chủ nhìn cô gái với ánh mắt thèm thuồng.
Bà chủ nổi giận, cầm chổi đánh cô gái: “Đồ câm, cút đi! Tìm việc hay tới dụ dỗ đàn ông?”
Tôi kéo cô gái đang hoang mang lại, chắn trước mặt cô ấy.
“Làm gì đấy? Muốn gọi công an nữa à?”
Tôi cao hơn bà chủ khá nhiều, bà ta nhìn tôi từ trên xuống.
“Cô là ai? Bớt xen vào chuyện người khác!”
“Bà nên trông chừng chồng mình đi, với nhan sắc thế kia, có ngày bị người ta cướp mất đấy.” Tôi liếc ông chủ béo.
Bà chủ chửi tôi là thần kinh, kéo chồng vào quán.
Tôi dẫn cô gái đang khóc ra ngoài.
Tôi hỏi: “Cô đến đó tìm việc à?”
Cô gái gật đầu, dùng tay ra hiệu: “Đúng vậy, nhưng họ quá đáng quá, cảm ơn cô đã giúp.”
Sợ tôi không hiểu, cô còn định lấy điện thoại ra gõ chữ.
“Không có gì đâu.”
“Cô có muốn làm ở quán tôi không? Tôi đang thiếu thợ nướng.” Tôi chỉ vào quán đang sửa.
Mắt cô gái sáng lên, gật đầu mạnh: “Cô hiểu ngôn ngữ ký hiệu à?”
“Ừ, hiểu.”
Cô ấy tên Trần Tinh, nói đây là lần đầu đi tìm việc.
Tôi mời cô ấy vào quán, bàn xong chi tiết công việc, hỏi cô ấy muốn mức lương bao nhiêu.
Cô ấy rụt rè giơ ba ngón tay, thấy tôi không nói gì lại vội hạ xuống còn hai.
Tôi nghĩ một lúc, quyết định trả cô ấy 4000 mỗi tháng.
Cô ấy vui vẻ nhảy chân sáo ra ngoài, hai bím tóc đung đưa dưới nắng.