Một Hạt Bụi Không Vương

Chương 3

Chương 3
Những ngày tiếp theo, tôi không còn liên lạc với Lương Vực nữa, anh ấy cũng rất ăn ý không gọi điện cho tôi.
Chỉ là mỗi ngày, sáng tối đều gửi đến vài lời hỏi han chẳng mặn chẳng nhạt.
Còn vòng bạn bè của Kiều Hòa thì ngày càng cập nhật thường xuyên hơn.
Trong năm bài đăng mới nhất, có đến ba bài đều liên quan đến Lương Vực.
Có khi là một tấm vé xem phim, kèm dòng trạng thái:
“Xem lại lần thứ N rồi mà vẫn cảm động.”
Bộ phim đó, trước đây tôi từng quấn lấy Lương Vực, năn nỉ anh đi xem cùng tôi.
Nhưng anh lại lấy lý do “không khí trong rạp không tốt” để từ chối.
Có khi lại là hình ảnh một bàn tay thon dài, khớp xương rõ ràng đang bóc tôm hùm đất cho cô ta, kèm chú thích:
“Dịch vụ đút ăn đạt điểm tuyệt đối.”
Một người như Lương Vực...
Vậy mà lại có thể bóc tôm cho người khác sao?
Điều khiến tôi chói mắt nhất là một bài đăng cô ta chụp ảnh selfie, phía sau là ô cửa kính sát đất mang tính biểu tượng trong phòng khách nhà Lương Vực.
Ba năm yêu nhau, Lương Vực chưa từng để tôi bước vào nhà anh.
Nhưng ô cửa kính ấy, tôi từng nhìn thấy khi gọi video với anh.
Anh từng nói:
“Anh không muốn trong nhà có quá nhiều dấu vết sinh hoạt thuộc về người khác.”
Tôi tôn trọng anh, vì vậy cũng không bao giờ chủ động nhắc đến chuyện đến nhà anh nữa.
Nhưng nụ cười của Kiều Hòa lại rực rỡ đến vậy, nở rộ trong “lãnh địa riêng tư” của anh.
Cuối cùng tôi cũng hiểu.
Nguyên tắc và giới hạn của Lương Vực chẳng qua chỉ là cái cớ được tạo ra để từ chối tôi mà thôi.
Chiều thứ sáu, một đối tác kinh doanh hẹn gặp tôi tại một quán cà phê ở trung tâm thành phố.
Trước khi ra ngoài, Lương Vực gửi cho tôi một tin nhắn:
“Bé yêu, bên chỗ giáo viên hướng dẫn của anh có một dự án cần thảo luận gấp.”
Tôi vẫn không trả lời.
Sau đó, chẳng hiểu vì sao, trước khi xuất phát, tôi lại ma xui quỷ khiến mở vòng bạn bè của Kiều Hòa lên.
Bài đăng mới nhất được cập nhật mười phút trước.
Xem ra cũng là một quán cà phê.
Trong ảnh là một ly latte được tạo hình bọt sữa vô cùng tinh xảo.
Nhưng ở phần nền phía sau, có một bóng lưng đàn ông quen thuộc thoáng lướt qua.
Bờ vai thẳng tắp, chiếc áo len cashmere màu xám đậm, ánh sáng bạc lóe lên nơi cổ tay...
Là Lương Vực.
Hóa ra “dự án của giáo viên hướng dẫn” của anh...
Chính là cùng đàn em uống trà chiều.
Trái tim tôi đã tê dại đến mức chẳng còn cảm nhận được đau đớn nữa.
Tôi trang điểm thật tinh tế, thay bộ váy liền thân đắt tiền nhất của mình, lái xe đến quán cà phê.
Đẩy cánh cửa gỗ nặng nề của quán ra, chiếc chuông gió trên cửa vang lên leng keng.
Kết quả, vừa liếc mắt một cái, tôi đã nhìn thấy bọn họ.
Ở chiếc bàn cạnh cửa sổ, nơi có ánh sáng đẹp nhất.
Lương Vực đang cúi đầu xem tài liệu.
Góc nghiêng của anh vẫn đẹp trai như trước, vẻ mặt tập trung.
Kiều Hòa ngồi đối diện anh, cười tươi rạng rỡ, đang dùng chiếc thìa nhỏ xúc bánh kem trước mặt.
Tôi khẽ cau mày.
Quán cà phê ở trung tâm thành phố đâu phải chỉ có một nơi này.
Sao lại tình cờ gặp đúng bọn họ chứ?
Biết trước thế này, tôi đã không đến rồi.
Đúng là xui xẻo.

Truyện Cùng Thể Loại

Các Đại Năng Đã Để Lại Thần Thức


Lưu ý: Vui lòng tải app để có thể lưu lại thần thức trên truyện này
Tải app để đọc truyện sớm nhất