Một Hạt Bụi Không Vương

Chương 6

Chương 6
Phía sau lưng tôi, vang lên giọng nói mang theo tiếng nức nở của Kiều Hòa, dịu dàng đến mức khiến người ta không thể trách móc.
“Đàn anh, anh không sao chứ? Đều tại em khiến chị hiểu lầm rồi…”
“Anh đừng giận chị ấy. Chị ấy chắc chắn cũng vì quá yêu anh nên mới như vậy…”
“Hay là để em đi giải thích với chị ấy nhé?”
Sau đó là giọng nói trầm thấp của Lương Vực, cố gắng kìm nén cơn giận nhưng vẫn không che giấu được sự che chở dành cho cô ta.
“Không liên quan đến em. Là cô ấy quá vô lý mà thôi.”
Tôi bước ra khỏi quán cà phê.
Ánh nắng chói chang rơi xuống người tôi, nhưng lại không mang đến chút hơi ấm nào.
Tổng giám đốc Trần đi theo tôi lên xe.
Chiếc xe khởi động, hòa vào dòng xe cộ đông đúc.
Qua gương chiếu hậu, tôi nhìn thấy Lương Vực đuổi theo ra khỏi quán cà phê.
Bên cạnh hắn, vẫn còn có Kiều Hòa đang bước sát theo từng bước.
Kiều Hòa cầm khăn giấy, cẩn thận lau vết bẩn trên áo sơ mi của hắn.
Còn Lương Vực chỉ cúi đầu, mặc cho cô ta tùy ý chăm sóc.
Cảnh tượng ấy giống như một cây kim, chuẩn xác đâm thẳng vào vết thương vừa mới khép lại trong lòng tôi.
Nhưng tôi sẽ không rơi thêm một giọt nước mắt nào vì Lương Vực nữa.
Hắn không xứng đáng.
Sau khi nói chuyện xong với tổng giám đốc Trần, tôi trở về nhà.
Việc đầu tiên tôi làm chính là chặn toàn bộ phương thức liên lạc với Lương Vực.
Điện thoại, WeChat, Weibo…
Tất cả những con đường có thể khiến tôi còn liên quan đến hắn, đều bị tôi lần lượt cắt đứt.
Không khóc lóc thảm thiết.
Không điên cuồng mất kiểm soát.
Tôi bắt đầu một cuộc “tổng vệ sinh” triệt để.
Những chiếc túi hàng hiệu, trang sức quý giá mà Lương Vực từng tặng, tôi lần lượt bỏ hết vào những chiếc hộp đựng đã chuẩn bị từ trước.
Những cuốn sách bản gốc có chữ ký mà hắn tặng tôi, tôi rút từng quyển ra, xếp chồng lên nhau ở góc phòng khách.
Tấm ảnh chụp chung của hai người dán trên tủ lạnh, tôi xé xuống, ném vào máy hủy giấy.
Nhìn chúng biến thành từng mảnh vụn không thể ghép lại được nữa.
Tôi dọn sạch tất cả những ký ức chung giữa chúng tôi, vứt bỏ mọi dấu vết mà hắn từng để lại.
Tôi tự nói với chính mình.
Tô Nhiễm, đoạn tình cảm này… đến đây là kết thúc rồi.
Sau khi làm xong tất cả, tôi mệt mỏi ngã xuống ghế sofa.
Căn nhà trở nên rộng lớn hơn rất nhiều, cũng lạnh lẽo hơn rất nhiều.
Nhưng bầu không khí…
lại trong lành hơn bao giờ hết.

Truyện Cùng Thể Loại

Các Đại Năng Đã Để Lại Thần Thức


Lưu ý: Vui lòng tải app để có thể lưu lại thần thức trên truyện này
Tải app để đọc truyện sớm nhất