Chương 415: Chung Thành Quyến Chúc
Liễu Nhược Băng khóc không thành tiếng: "Báo thù....? Ông... là cha của tôi mà! Cho dù ông có đối không phải với hai mẹ con tôi thế nào, lúc mẹ con tôi cần ông nhất... thì ruồng bỏ chúng tôi, nhưng mẹ tôi không hề hận ông, nếu không, đến lúc mất, mẹ vẫn không ngừng gọi tên ông như vậy..., tôi trước đây rất hận ông, hận ông vô tình vô nghĩa vứt bỏ hai mẹ con tôi... nhưng ông... nhưng ông dù sao cũng là cha tôi a! Tôi... tôi sao lại có thể giết cha ruột của mình chứ?"
"Cảm ơn con, hài tử." Tống tri phủ lau nước mắt chan hòa lệ nóng, hàm râu dê rúng động, "Là... là ta lo nghĩ quá nhiều, sau đó ta mới minh bạch, lúc hai mẹ con con li khai, con mới có mấy tháng, cho nên con không hề nhận ra ta. Ta bấy giờ mới yên tâm. Lúc đó ta không biết vì sao con lại đến tìm được ta. Ta càng không dám nhận con, không dám đưa con về quê, sợ người ở quê sẽ nhận ra con. Ta đối không phải với hai mẹ con con, hại cho mẹ con chết thảm, ta lúc nào cũng sợ con biết ra chân tướng, sẽ hạ thủ báo phụ. Nhưng mà, ta nhất mực yêu thương con như con gái ruột vậy a..."
Liễu Nhược Băng gật gật đầu, trước đây nàng không hiểu vì sao Tống tri phủ lại tốt với mình như vậy, còn cho rằng là vì cảm kích nàng dạy võ công cho Tống Vân Nhi. Hiện giờ nàng mới biết, thì ra là nó xuất phát từ tình cảm thầm lặng của phụ thân.
Nàng sụt sùi nói: "Tôi có hỏi mẹ cha con là ai, mẹ không nói. Sau tôi hỏi sư phụ, sư phụ đến chết cũng không nói. Tôi còn cho rằng suốt cả cuộc đời này sẽ không biết cha của mình là ai nữa. Thật không ngờ, cha ruột của mình ở bên cạnh nhiều năm là vậy, thế mà mình lại không nhận ra...."
Truyện "Nạp Thiếp Ký Chương 415: Chung Thành Quyến Chúc" hiện chỉ hỗ trợ đọc trên app của xalosach.com, vui lòng click vào link dưới để tải app về đọc nhé :
Nếu gặp vấn đề gì trong quá trình tải, vui lòng liên hệ cho mình qua link sau nhé
Hỗ trợ qua Facebook
Liên Hệ Bản Quyền
Thanks you !!!
Lưu ý: Vui lòng tải app để có thể lưu lại thần thức trên truyện này