Ngày Đầu Bị Gia Tộc Khai Trừ, Ta Được Thưởng Võ Thần Thể!

chương 6: sao hắn có thể không một xu dính túi?

Bước chân Tiêu Trần chợt khựng lại.

Hắn đột ngột quay đầu, nhìn chằm chằm Tiêu Lăng Thiên.

Ánh mắt sắc bén như đao: “Tiểu súc sinh, đừng có coi thường người khác. Ba mươi năm Hà Đông, ba mươi năm Hà Tây, Tiêu Trần ta chưa chắc cả đời này không có ngày xoay chuyển!”

“Ha ha ha, chỉ bằng tên phế vật đan điền vỡ nát như ngươi? Có thể sao?”

Ánh mắt Tiêu Lăng Thiên đầy khinh miệt, nhìn Tiêu Trần chẳng khác nào nhìn một con kiến.

Hắn hoàn toàn chìm đắm trong cơn ghen vì mẫu thân quan tâm Tiêu Trần, lại quên sạch rằng hôm nay mình có thể sống sót đứng ở đây, còn được người ta tôn là thiên tài, hoàn toàn là bởi Tiêu Trần liều mạng đỡ thay hắn một chưởng. Nếu không, hắn đã chết từ lâu rồi.

“Lăng Thiên, con nói nhiều với tên phế vật này làm gì? Bảo hắn cút đi! Ta cũng muốn xem thử, không có Trấn Bắc Vương Phủ ta che chở, tên phế vật này có thể sống bên ngoài được mấy ngày!”

Tiêu Chấn Bắc tức giận quát lớn.

Một loạt hành động vừa rồi của Tiêu Trần đã hoàn toàn chọc giận ông ta.

“Tiêu Chấn Bắc, vậy ông cứ mở to mắt mà nhìn cho kỹ, xem ta làm thế nào quật khởi từ trong suy bại, rồi lại làm thế nào giẫm vị Trấn Bắc Vương cao cao tại thượng như ông dưới chân!”

Tiêu Trần cười lạnh một tiếng, xoay người rời đi!

Tuy hiện giờ tu vi của hắn không bằng Tiêu Chấn Bắc, thậm chí còn kém Tiêu Lăng Thiên rất xa.

Nhưng chút chênh lệch ấy đối với người sở hữu Võ Thần Khu như hắn mà nói chẳng khác gì hạt bụi, hoàn toàn không đáng nhắc tới.

Hắn tin rằng.

Không bao lâu nữa.

Thiên hạ sẽ vì hắn mà chấn động.

Thế nhân đều sẽ truyền tụng danh hắn.

Võ Thần Khu đã nằm trong tay, nếu còn không thể khuấy động phong vân, tỏa sáng tám phương thì hắn cũng khỏi cần lăn lộn nữa, thà ra đường bán khoai còn hơn!

“Trần nhi, đừng đi!”

Ôn Uyển Dung vội vàng bước lên, muốn kéo Tiêu Trần trở lại.

Mặc dù việc Tiêu Trần ký Tuyệt Ly Thư khiến bà vô cùng khiếp sợ, trong lòng cũng có chút lạnh lòng, nhưng Tiêu Trần dù sao cũng là miếng thịt rơi xuống từ người bà, sao bà có thể thật sự nỡ để Tiêu Trần rời đi.

Tiêu Chấn Bắc thì ngây người.

Quật khởi từ trong suy bại, giẫm ông ta dưới chân?

Đúng là khí phách thật lớn!

Ông ta không ngờ đứa trưởng tử phế vật trước nay nhìn thấy mình đến thở mạnh cũng không dám, vậy mà lại có chí lớn ngút trời như thế!

Chẳng lẽ trước đây ông ta đã nhìn lầm hắn?

Chỉ đáng tiếc.

Hắn đã là một phế nhân đan điền vỡ nát!

Muốn quật khởi là chuyện không thể nào!

Nếu không.

Hùng tâm tráng chí như vậy kết hợp với Thiên Sinh Vương Thể, tuyệt đối có thể bảo đảm Tiêu Gia huy hoàng ngàn năm.

“Ha ha, Tiêu Trần, ngươi đừng giả vờ nữa. Thật ra ngươi vốn không muốn đi, đúng không? Làm tất cả những chuyện này chỉ vì muốn phụ thân mẫu thân giữ ngươi lại thôi chứ gì?”

Tiêu Lăng Thiên chú ý thấy vẻ xúc động trên gương mặt cha mẹ, trong mắt lóe lên một tia oán độc.

Hắn là kẻ ích kỷ.

Hoàn toàn không muốn chia sẻ tình yêu thương của cha mẹ với bất kỳ ai.

Trước kia Tiêu Trần chỉ là một kẻ gần như vô hình, hắn đã thấy khó chịu đôi chút.

Còn bây giờ.

Mắt thấy cha mẹ bắt đầu quan tâm Tiêu Trần.

Hắn sao có thể chịu nổi?

“Ngươi yên tâm, từ nay về sau, cả Tiêu Gia đều là của ngươi. Rồi sẽ có một ngày ngươi phát hiện, tất cả những thứ ngươi coi như trân bảo, trong mắt ta chỉ nhẹ tựa bụi trần!”

Khóe môi Tiêu Trần cong lên một nụ cười giễu cợt, đầu cũng không ngoảnh lại mà rời đi!

Đích trưởng tử của Trấn Bắc Vương Phủ?

Ghê gớm lắm sao?

Hắn thèm khát sao?

Hắn chính là người đàn ông sở hữu Hệ Thống!

Chút thân phận ấy đáng là cái thá gì!

Nhìn thấy Tiêu Trần thật sự bước ra khỏi Trấn Bắc Vương Phủ.

Tất cả mọi người có mặt đều sững sờ.

Đám người hầu nhìn nhau, đều thấy được vẻ kinh hãi trong mắt đối phương!

Lúc này sắc mặt Tiêu Chấn Bắc cũng đã xanh mét. Nằm mơ ông ta cũng không ngờ Tiêu Trần lại có khí phách đến vậy, thật sự dám bước ra khỏi Trấn Bắc Vương Phủ!

Ôn Uyển Dung cũng tái nhợt mặt mày, thất hồn lạc phách ngồi phịch xuống đất.

Bà không ngờ mình và trưởng tử cốt nhục chia lìa ba năm, vừa mới đoàn tụ được một tháng, vậy mà đến cả quan hệ mẹ con cũng đoạn tuyệt.

Phải biết rằng từ sau khi Tiêu Trần trở về, bà thậm chí còn chưa từng ôm Tiêu Trần lấy một lần!

Tiêu Lăng Thiên cũng ngẩn ra.

Nhưng rất nhanh, nơi đuôi mày hắn hiện lên một tia mừng thầm!

Tên phế vật lớn nhất Tiêu Gia cuối cùng cũng rời đi rồi.

Sau này, cha mẹ sẽ hoàn toàn thuộc về một mình hắn!

Tiêu Trần bước ra khỏi Trấn Bắc Vương Phủ, lập tức cảm thấy cả người nhẹ nhõm, có cảm giác như trút được gánh nặng.

Nhìn dòng người chen chúc trên phố, nghe tiếng người huyên náo ầm ĩ, hắn cảm thấy sảng khoái chưa từng có.

Cầu mà không được, quả thật là nỗi khổ lớn nhất nhân gian.

Trước đây, hắn lúc nào cũng dè dặt cẩn trọng, cúi mày thuận mắt, chỉ mong cầu được một chút tình thân.

Thế nhưng thứ hắn nhận lại chỉ là ánh mắt lạnh nhạt và sự ghét bỏ.

Còn bây giờ.

Hắn đã hoàn toàn buông bỏ.

Cảm giác này.

Mẹ kiếp, đúng là sướng thật!

Từ nay về sau.

Hắn chỉ sống vì chính mình, chỉ bảo vệ những người hắn muốn bảo vệ!

Còn thứ gọi là tình thân huyết thống?

Cút mẹ nó đi!

……

Sau khi Tiêu Trần rời đi.

Cả Trấn Bắc Vương Phủ chìm trong bầu không khí ngột ngạt đến đáng sợ.

Tiêu Chấn Bắc sắc mặt âm trầm, không nói một lời.

Ôn Uyển Dung đầu tóc rối bời, mặt đầy nước mắt, thất thần ngồi dưới đất.

Đám người hầu đều cúi gằm đầu, đến thở mạnh cũng không dám.

“Tên súc sinh này vậy mà thật sự dám đi! Nó lấy đâu ra gan như vậy? Rời khỏi Trấn Bắc Vương Phủ của ta, nó đến một tháng cũng không sống nổi!”

Tiêu Chấn Bắc vẫn khó lòng tin nổi.

“Vương gia, lúc Đại thiếu gia đi không mang theo thứ gì cả. Thế đạo bên ngoài lại không tốt, ngài ấy liệu có…”

Quản gia Lý tóc đã hoa râm bước lên, cẩn thận dè dặt nhắc nhở một câu.

Ông là người lâu năm trong Vương Phủ, từ khi Tiêu Trần chào đời đã ở đây.

Năm xưa chính ông phụ trách chăm lo ăn uống sinh hoạt cho Tiêu Trần, vì thế vẫn có vài phần tình cảm với hắn.

Từ sau khi Tiêu Trần trở về, trong số nhiều người hầu của Vương Phủ, cũng chỉ có ông là thường xuyên chăm sóc Tiêu Trần.

Lúc này thấy Tiêu Trần cứ thế hai bàn tay trắng rời đi.

Ông có chút không đành lòng!

“Hừ! Chẳng phải nó có bản lĩnh lắm sao? Cứ để nó ra ngoài xông xáo! Đợi nếm mùi thất bại rồi, nó sẽ biết Trấn Bắc Vương Phủ đối xử với nó tốt thế nào!”

Tiêu Chấn Bắc cười lạnh nói.

“Nhưng Đại thiếu gia không một xu dính túi, e rằng…”

Quản gia Lý lo lắng nói.

“Không một xu dính túi? Chẳng phải mỗi tháng nó đều có tiền tiêu hàng tháng sao? Sao có thể không một xu dính túi được?”

Tiêu Chấn Bắc cau mày nói.

Con cháu Tiêu Phủ mỗi tháng đều có tiền tiêu hàng tháng để lĩnh, hơn nữa số tiền còn vô cùng hậu hĩnh.

Chỉ lấy Tiêu Lăng Thiên làm ví dụ.

Mỗi tháng riêng tiền tiêu hàng tháng của hắn đã là 200 lượng bạc.

Còn chưa tính đủ loại tài nguyên tu luyện.

Mỗi tháng số tiền chi trên người hắn ít nhất cũng phải trên 1.000 lượng bạc.

Đây là một con số vô cùng khủng khiếp.

Phải biết rằng.

Ở Hoang Bắc, một gia đình ba người mỗi năm chỉ cần khoảng 10 lượng bạc để sinh sống.

Nhưng ngay cả mức ấy.

Cũng rất ít người có thể đạt được.

Đa số dân thường đều bữa đói bữa no.

Chỉ có những thế lực gia đại nghiệp đại như Trấn Bắc Vương Phủ mới có thể phát cho con cháu một khoản tiền tiêu hàng tháng khổng lồ như thế.

“Vương gia, Đại thiếu gia từ trước đến nay chưa từng có tiền tiêu hàng tháng. Ngài từng nói ngài ấy không thể tu luyện, ăn uống lại đều ở trong nhà, không cần tiêu tiền, cho nên suốt những năm qua chưa từng sắp xếp tiền tiêu hàng tháng cho ngài ấy!”

Quản gia Lý nhỏ giọng nói.

Nghe vậy.

Toàn thân Tiêu Chấn Bắc chấn động.

Ông ta đột nhiên nhớ ra.

Hình như mình thật sự từng nói câu ấy.

Khi đó, ông ta trút toàn bộ oán hận vì giấc mộng Tiêu Gia huy hoàng ngàn năm tan vỡ lên người Tiêu Trần, nhìn Tiêu Trần chỗ nào cũng thấy chướng mắt, vì thế đã hủy tiền tiêu hàng tháng của hắn.

Sau khi nói câu ấy.

Ông ta liền quên mất.

Cứ như vậy.

Kéo dài suốt ba năm.

Mà sau khi nghe những lời này.

Tất cả mọi người có mặt đều ngây người.

Một vị đích trưởng tử đường đường của Trấn Bắc Vương Phủ vậy mà lại không có tiền tiêu hàng tháng?

Chuyện này ở bất kỳ đại tộc nào cũng tuyệt đối không thể xảy ra!

“Vậy sao chính nó không nói? Chẳng lẽ không có miệng sao?”

Thần sắc trên mặt Tiêu Chấn Bắc biến đổi không ngừng. Sau một hồi giằng co, cuối cùng ông ta vẫn cứng miệng nói.

“Đại thiếu gia kính Vương gia như thần minh, từng lén hỏi lão nô về chuyện này. Nhưng sau khi nghe nói đó là mệnh lệnh của Vương gia, ngài ấy liền không nhắc lại nữa! Có lẽ ngài ấy cảm thấy Vương gia làm như vậy tự nhiên có đạo lý của Vương gia! Hơn nữa…”

Quản gia Lý thở dài một tiếng, muốn nói lại thôi.

“Hơn nữa cái gì?”

Tiêu Chấn Bắc truy hỏi.

Truyện Cùng Thể Loại

Các Đại Năng Đã Để Lại Thần Thức


Lưu ý: Vui lòng tải app để có thể lưu lại thần thức trên truyện này
Tải app để đọc truyện sớm nhất