Nghiện Lại Tình Cũ

Chương 1

Chương 1
Sau khi thanh mai trúc mã của tôi phá sản, tôi đã dùng mọi cách ép anh cưới mình.
Đêm đó, anh nghiến răng đến mức tưởng như sắp vỡ cả răng hàm.
“Ôm chặt thế làm gì? Chúng ta yêu nhau lắm sao?”
Tôi liếc nhìn sợi xích sắt màu bạc trên đầu giường đang phát ra tiếng leng keng.
Rồi ngang nhiên đáp:
“Không cần biết, em cứ muốn ôm đấy!”
Về sau, anh gây dựng lại sự nghiệp, một lần nữa đứng trên đỉnh cao.
Ngày nào cũng tìm cách gây khó dễ cho tôi.
Tôi không cãi, cũng chẳng làm ầm lên.
Chỉ lặng lẽ đăng ký tham gia đội ngũ y tế viện trợ nước ngoài.
Một ngày trước khi tôi rời đi.
Anh say khướt tìm đến tận cửa.
“Dựa vào đâu mà em có thể bình tĩnh đến thế?”
Tôi lấy bản thỏa thuận ly hôn trong túi ra, đưa cho anh.
“Lục Thần Kiêu, em chán rồi!”
1
Nếu hỏi Lục Thần Kiêu ghét ai nhất.
Thì người đó chắc chắn là tôi.
Để thoát khỏi tôi, suốt mấy năm qua anh ngày đêm vùi đầu vào công việc.
Cuối cùng cũng Đông Sơn tái khởi, giành lại tất cả những gì đã mất.
Việc đầu tiên anh làm là cố ý dẫn cô em gái cùng cha khác mẹ của mình, Lục Đường, đến trước mặt tôi.
“Chị à, chị đã có tất cả rồi, em chỉ còn mỗi anh trai thôi. Chị có thể trả anh ấy lại cho em được không?”
Cô gái với dáng vẻ mong manh khiến ai nhìn cũng xót xa, nước mắt lưng tròng van nài.
Tôi bình tĩnh đứng dậy, cố ý để lộ dấu hôn trên cổ.
Sau đó ra vẻ khó xử.
“Xin lỗi nhé! Không phải là chị không muốn trả, mà là anh trai em thật sự quá…”
Nói đến đó, tôi đưa hai tay che hai má.
Cúi đầu đầy vẻ ngượng ngùng.
Để mặc cho đối phương tự do tưởng tượng.
Khuôn mặt vốn đã trắng bệch của Lục Đường lập tức mất sạch huyết sắc.
Trông cô ta như sắp ngã quỵ.
Cô chậm rãi quay đầu, đôi mắt đỏ hoe nhìn Lục Thần Kiêu đang đứng im không nói một lời.
Rồi bật khóc, xoay người chạy ra ngoài.
Không gian rộng lớn tức khắc chỉ còn lại hai chúng tôi.
Lục Thần Kiêu nhìn chằm chằm vào dấu vết trên cổ tôi, sắc mặt u ám đến đáng sợ.
Trước khi anh kịp mở miệng buông những lời cay nghiệt.
Tôi rất thức thời nhắc nhở:
“Người ta chạy mất rồi, anh còn không mau đuổi theo?”
“Rầm!”
Tiếng đóng cửa vang lên chấn động khiến cơ thể tôi khẽ run.
Trong không khí vẫn còn văng vẳng câu nói nghiến qua kẽ răng của anh trước lúc rời đi.
“Lâm Giai Thanh, em giỏi lắm!”
Làm người trong lòng anh không vui.
Lần này, chắc hẳn anh lại càng ghét tôi hơn một chút.
Thôi vậy.
Tôi vô thức đưa tay sờ lên cổ.
Dạo này muỗi nhiều thật.
Nghe nói muỗi ở châu Phi còn nhiều hơn.
Xem ra đến lúc đó phải mang theo thật nhiều thuốc chống muỗi mới được.

Truyện Cùng Thể Loại

Các Đại Năng Đã Để Lại Thần Thức


Lưu ý: Vui lòng tải app để có thể lưu lại thần thức trên truyện này
Tải app để đọc truyện sớm nhất