Chương 472: Trị bệnh
"Đúng vậy a, đó không chỉ là một giấc mơ."
Mã Huyện lệnh ánh mắt trống rỗng, tự lẩm bẩm: "Ban ngày, ta ở trên núi gặm vỏ cây, ăn rau dại, đói đến hai mắt choáng váng. Đến ban đêm, ta lại mơ thấy mình trở thành một thiếu gia xuất thân từ một gia tộc quyền thế, hưởng hết vinh hoa phú quý, không lo cơ hàn khốn khó. Giấc mơ kia chân thực đến mức hoàn mỹ, khiến ta không thể phân biệt được đâu là mơ, đâu là thực."
Mã Bang Đức mím môi: "Bất kể thế nào, giấc mơ làm con trai trưởng của hào môn vọng tộc đã cho ta dũng khí và động lực để tiếp tục sống. Ta đã ở trên núi chịu khổ mấy ngày, chờ đến khi dân lưu tán dưới chân núi cuối cùng rời đi, ta mới lén lút đuổi theo đoàn người, tiến về một thành thị khác. Tại thành phố ấy, ta nhất thời không tìm được thân thích, chỉ có thể ăn xin mà sống, cùng chó dữ giành giật miếng ăn. Đồng thời, ta phải cẩn thận từng li từng tí, tránh xa những khu vực có những kẻ ăn xin đã được xác định trong thành, cũng như những nha dịch kiêu căng, tàn bạo. Còn trong giấc mơ, ta lại trải qua cuộc sống xa hoa, giàu sang, kẻ áo gấm chốn vàng."
Lý Ngang nhíu mày: "Trong mơ, đó là chính ngươi, hay là..."
"Là chính ta." Mã Bang Đức trầm giọng nói: "Ta đã dùng gương đồng soi mặt trong mơ, xác nhận đó là ta, không sai chút nào. Hơn nữa, ta đã tìm kiếm dấu vết, xác nhận rằng chế độ quan phủ, dân phong và tục lệ trong thế giới mộng tưởng có chỗ khác biệt so với hiện thực. Không có Lữ Châu, Kỳ Châu, cũng không có nhân vật này là ta..."
Truyện "Ngoạn Gia Hung Mãnh Chương 472: Trị bệnh" hiện chỉ hỗ trợ đọc trên app của xalosach.com, vui lòng click vào link dưới để tải app về đọc nhé :
Nếu gặp vấn đề gì trong quá trình tải, vui lòng liên hệ cho mình qua link sau nhé
Hỗ trợ qua Facebook
Liên Hệ Bản Quyền
Thanks you !!!
Lưu ý: Vui lòng tải app để có thể lưu lại thần thức trên truyện này