Người Tại Tu Tiên Giới, Ta Cẩu Trở Thành Tu Tiên Đại Lão

Chương 13: Năm Mươi Người Đứng Đầu, Đầu Hàng

Chương 13: Năm Mươi Người Đứng Đầu, Đầu Hàng
Hàn Vũ thấy đệ tử kia công tới, cũng bắt đầu nghênh đón.
Khác với trước đây, Hàn Vũ chỉ một mực tránh né và phòng thủ, chứ không chủ động tấn công.
Đệ tử kia không ngừng tấn công mạnh mẽ, phải thừa nhận rằng đệ tử Trúc Cơ tầng này thực sự lợi hại.
Trước đây, Hàn Vũ chỉ cần dùng một hai thành thực lực là có thể đối phó những đệ tử khác.
Nhưng đối mặt với người này, hắn phải dùng đến ba thành thực lực, quả thực kinh khủng.
Đây chính là sự chênh lệch giữa Trúc Cơ bảy tầng và sáu tầng.
Hàn Vũ biết lần này không thể giống như trước kia, hắn nhất định phải bộc phát một chút!
Nhưng đương nhiên, không phải bây giờ.
Thời gian chậm rãi trôi qua, hai người đã giao chiến hai canh giờ rưỡi, sắc mặt Hàn Vũ tái nhợt vô cùng.
Đối diện, trung niên đệ tử trông còn khá hơn Hàn Vũ nhiều.
"Tiểu tử, không phải ngươi rất giỏi né tránh sao? Hiện tại linh lực của ngươi đã tiêu hao hết rồi chứ gì! Tiếp theo ngoan ngoãn bị ta đào thải đi!"
Trung niên đệ tử lộ ra nụ cười tàn nhẫn, hắn sẽ không dễ dàng để Hàn Vũ bị loại như vậy.
Trong một kích cuối cùng, hắn sẽ dùng chiêu thức mạnh nhất của mình!
Dưới lôi đài, trưởng lão cũng đã chuẩn bị sẵn sàng, đợi đến khi Hàn Vũ không chống đỡ nổi nữa thì sẽ ra tay.
"Quả nhiên chênh lệch vẫn còn quá lớn, có điều có thể lấy thực lực Trúc Cơ hai tầng mà đạt được thứ hạng này cũng coi là rất ưu tú rồi."
Trưởng lão nghĩ vậy, rồi thấy trung niên đệ tử đang thi triển sát chiêu.
Lông mày hắn hơi nhíu lại, với tình huống hiện tại của Hàn Vũ, nếu trúng chiêu này thì không chết cũng tàn phế, hắn không ngờ đệ tử kia lại tàn nhẫn đến vậy.
Rõ ràng biết chắc thắng mà vẫn còn muốn hạ sát thủ, căn bản không xứng làm đệ tử Thanh Liên tông.
Ngay lúc hắn chuẩn bị ra tay cứu Hàn Vũ, liền nghe thấy trên lôi đài truyền đến một giọng nói.
"Trưởng lão không cần qua đây, ta muốn thử một chút!"
Ngữ khí kiên định của Hàn Vũ khiến trưởng lão không khỏi động dung.
Đã bao nhiêu năm rồi hắn chưa từng nhìn thấy ánh mắt như vậy.
Từ khi thế hệ của bọn họ trở thành trưởng lão, toàn bộ nội môn Thanh Liên tông đã hình thành một loại tập tục.
Những đệ tử thâm niên vì tài nguyên tu luyện mà kéo bè kết phái, áp chế tu vi không đột phá, chỉ vì chút linh thạch đó.
Từ xưa đến nay chưa từng có ai nghĩ rằng theo tuổi tác, tốc độ tu luyện của bọn họ cũng sẽ chậm lại.
Đến lúc đó, cho dù có tài nguyên, bọn họ cũng không thể đột phá được nữa.
Cho nên, khi nhìn thấy ánh mắt thẳng tiến không lùi của Hàn Vũ, hắn đã động lòng.
"Tốt!"
Cuối cùng, trưởng lão chỉ nói ra một chữ như vậy, đây là sự tôn trọng lớn nhất dành cho Hàn Vũ!
Trong khoảnh khắc hai người đối thoại, sát chiêu của trung niên đệ tử đã chuẩn bị xong.
Dù cho đám đệ tử tu vi thấp kém đứng dưới lôi đài cũng cảm nhận được uy lực kinh khủng từ chiêu thức kia.
"Hắn định giết Hàn Vũ ngay trên đài sao?"
"Ta xem Hàn Vũ đánh cũng nhiều trận rồi, lần nào cũng nhờ may mắn mới thắng được đối thủ, xem ra lần này vận may đã hết."
"Nói vậy thôi, nhưng ta nghĩ sau khi đám đệ tử khóa trước rời đi, Hàn Vũ chắc chắn dễ dàng lọt vào top mười."
Trong khi các đệ tử xôn xao bàn tán, chiêu thức của gã đệ tử trung niên trên lôi đài đã ở ngay trước mắt. Hàn Vũ vờ vịt dốc toàn lực chống đỡ.
"Còn muốn chống cự? Chết đi cho rồi!"
Gã đệ tử trung niên dồn thêm linh lực.
Nhưng gã chưa kịp cười được bao lâu thì khí tức trên người Hàn Vũ đột ngột biến đổi, từ Trúc Cơ tầng hai nhảy lên Trúc Cơ tầng ba.
Sắc mặt tái nhợt cũng hồng hào trở lại.
"Sao có thể đột phá trong chiến đấu? Chuyện đó không thể nào!"
Gã đệ tử trung niên muốn thu chiêu, nhưng giờ phút này đâu còn do gã muốn hay không.
Linh lực trong cơ thể mất kiểm soát, điên cuồng rót vào chiêu thức, tiếp tục thế này e rằng sẽ tạo thành vụ nổ lớn, đến lúc đó ai cũng không thoát được.
Nhìn ánh mắt Hàn Vũ, gã đệ tử trung niên đành phải đầu hàng. Nhưng trưởng lão đã kịp thời xuất hiện, tách cả hai ra và hóa giải nguy cơ.
"Ta tuyên bố Hàn Vũ thắng! Ngươi có ý kiến gì không?"
Trưởng lão nhìn gã đệ tử đang bị mình lôi đi như chó chết, lạnh lùng nói.
Gã đệ tử trung niên sắc mặt khó coi, nhưng cuối cùng chỉ có thể gật đầu.
Trưởng lão quay sang Hàn Vũ, trên mặt lộ ra nụ cười.
"Chúc mừng ngươi, không ngờ ngươi lại có thể lâm trận đột phá."
"Đa tạ trưởng lão! Do vận khí tốt thôi ạ."
Hàn Vũ xua tay, ý nói tất cả đều là nhờ may mắn.
"Ha ha ha! Không cần khiêm tốn, vận khí cũng là một phần của thực lực. Với lại ta đã xem ngươi chiến đấu, nếu ngươi không kiên trì thì cũng không thể đột phá, nên tất cả đều là thực lực của chính ngươi!"
Trưởng lão nhìn Hàn Vũ, ha ha cười hai tiếng, hắn càng ngày càng thưởng thức Hàn Vũ.
Nghĩ ngợi, hắn lật tay lấy ra một tấm lệnh bài.
"Đây là tín bài của lão phu, nếu ngươi gặp khó khăn gì không giải quyết được thì có thể đến tìm lão phu! Lão phu tên là Lưu Liêm!"
"Trưởng lão ban thưởng, đệ tử không dám từ chối, vậy đệ tử xin mạn phép nhận lấy! Đa tạ Lưu trưởng lão!"
Hàn Vũ không từ chối, dù sao đây có lẽ tương đương với một món đồ bảo mệnh.
Coi như sau này không dùng đến cũng không sao.
Không có kiếm và có kiếm khi cần là hai chuyện khác nhau!
Hàn Vũ nhận lấy tín bài, rồi cất vào túi không gian.
Trưởng lão lôi gã đệ tử trung niên đến mép lôi đài rồi ném xuống.
So sánh hai người, đúng là một trời một vực.
Hàn Vũ cũng tự giác xuống lôi đài.
Xuống lôi đài, hắn tìm một chỗ bắt đầu khôi phục linh lực, ít nhất trong mắt người khác là như vậy.
Nhưng Hàn Vũ chưa kịp khôi phục bao lâu thì đã đến lượt hắn chiến đấu.
Hơn nữa, đối thủ của hắn lại là một người quen, đương nhiên là hắn quen người ta.
Diệp Trần, chính là đối thủ của hắn lần này.
Sắc mặt Hàn Vũ lúc này vẫn còn tái nhợt, rõ ràng là chưa khôi phục hoàn toàn.
Diệp Trần vừa nhìn thấy dáng vẻ của Hàn Vũ đã có cảm giác chẳng lành.
Quả nhiên, đúng như hắn nghĩ, Hàn Vũ lên lôi đài, chắp tay với hắn một cái rồi nói:
"Vị sư huynh này thứ lỗi, vừa mới giao đấu ta vẫn chưa khôi phục, chắc chắn không phải là đối thủ của huynh, cho nên ta xin đầu hàng."
Hàn Vũ đã lọt vào top 50, tự nhiên không cần tiếp tục chiến đấu nữa.
Hai ngàn khối linh thạch đã vào tay, đủ cho hắn tu luyện cả năm trời.
Đợi đến năm sau lại tiếp tục, chẳng phải quá thoải mái hay sao?
Nói xong, Hàn Vũ lại thi lễ với vị trưởng lão trên lôi đài rồi đi xuống.
Trưởng lão thấy Hàn Vũ xuống lôi đài cũng tuyên bố Diệp Trần thắng lợi.
Nhưng hành động này lại khiến đám đệ tử dưới đài la ó không ngừng.
Không ít đệ tử đã chứng kiến Diệp Trần may mắn thế nào mới leo lên được top 100.
Sau đó, chẳng tốn bao nhiêu công sức đã vào được top 25.
Nếu không phải tin tưởng trưởng lão, bọn họ đã muốn làm loạn rồi.
Hàn Vũ xuống lôi đài cũng không rời đi, mà đi đến dưới lôi đài của Ô Cữu để quan sát hắn chiến đấu.
Hắn muốn xác minh xem suy đoán của mình có đúng hay không.
Trên lôi đài, Ô Cữu và đối thủ của hắn đánh có đến có về.
Mà đối thủ của hắn là một tu sĩ Trúc Cơ tầng tám, việc Ô Cữu có thể đánh ngang tay với hắn đủ để thấy sự lợi hại của hắn.
"Chuyện gì xảy ra vậy? Ta có cảm giác thủ đoạn của Ô Cữu này có chút quen thuộc?"
Hàn Vũ nhìn các loại pháp thuật và chiêu thức của Ô Cữu rồi rơi vào trầm tư.
Bởi vì hắn có thể đảm bảo tuyệt đối đã từng thấy qua loại pháp thuật này, nhưng nhất thời không nhớ ra được.
"Đúng rồi! Là ở khu mỏ quặng, cái tên tà ma kia!"

Truyện Cùng Thể Loại

Các Đại Năng Đã Để Lại Thần Thức


Lưu ý: Vui lòng tải app để có thể lưu lại thần thức trên truyện này
Tải app để đọc truyện sớm nhất