Chuyện này càng khiến tôi hạ quyết tâm tránh xa Đường Nhân Kiệt hơn một chút, mặc dù nhờ hai tấm ảnh chụp chung với ba tôi khiến tôi nảy sinh chút hảo cảm và tin tưởng với ông ấy, nhưng cái chết của ông Ba lập tức khiến tôi rơi vào nỗi hoảng sợ, tôi cũng hiểu vì sao chú Trụ Tử năm lần bảy lượt khuyến cáo tôi – thì ra có người chết thật, trong một xã hội pháp chế như hiện nay, vậy mà còn có người dám giết người thật.
Sau khi đi ra từ chỗ Bàn Tử, tôi trực tiếp đi đến Tam Lý Đồn tìm anh trai, bây giờ có thể nói bên ngoài đã hoàn toàn là một mớ hỗn độn, nhưng anh trai vẫn mang một vẻ mặt điềm tĩnh, có lẽ cũng chỉ có anh ấy mới có thể còn vững như núi Thái Sơn trong tình hình thế này, tôi kể với anh trai suy nghĩ của Bàn Tử, dù sao muốn thật sự ôm cây đợi thỏ, chúng tôi cũng rất cần sự giúp đỡ của anh trai.
“Vẫn chưa đến lúc.” Sau khi anh trai nghe xong, im lặng một lúc rồi nói.
Truyện "Người Vớt Xác (Dịch) Chương 109: Trần Đông Phương (1)" hiện chỉ hỗ trợ đọc trên app của xalosach.com, vui lòng click vào link dưới để tải app về đọc nhé :
Nếu gặp vấn đề gì trong quá trình tải, vui lòng liên hệ cho mình qua link sau nhé
Hỗ trợ qua Facebook
Liên Hệ Bản Quyền
Thanks you !!!
Lưu ý: Vui lòng tải app để có thể lưu lại thần thức trên truyện này