Chương 397: Lạc Đường (2)
Tôi đã mệt đến mức cả người run lên, cảm giác nếu bây giờ chỉ cần rôi nhắm mắt lại là có thể lập tức ngủ mất cho nên nghe Bàn tử nói vậy cả người tôi vẫn ngây ra không có phản ứng gì. Qua một lúc tôi mới ngộ ra hỏi: “Lạc đường rồi?”
Tôi ngồi dậy, lúc này xung quanh chúng tôi đều là lau sậy cao đến gần hai mét, cũng không có đường mà đi. Lúc chạy chúng tôi quá gấp gáp cứ xuyên qua lau sậy mà chạy, tình huống này dễ bị lạc đường nhất cho nên giờ chúng tôi không thể nhận biết được bản thân đang ở chỗ nào.
“Lạc đường không đáng sợ, đáng sợ là hai chúng ta đều lười không cầm theo lương thực lương khô gì. Giờ có súng trong tay cũng chỉ đành dựa vào săn bắn ở chỗ này thôi.” Bàn tử cười khổ nói.
Truyện "Người Vớt Xác (Dịch) Chương 397: Lạc Đường (2)" hiện chỉ hỗ trợ đọc trên app của xalosach.com, vui lòng click vào link dưới để tải app về đọc nhé :
Nếu gặp vấn đề gì trong quá trình tải, vui lòng liên hệ cho mình qua link sau nhé
Hỗ trợ qua Facebook
Liên Hệ Bản Quyền
Thanks you !!!
Lưu ý: Vui lòng tải app để có thể lưu lại thần thức trên truyện này