Đêm xuống, học đường đèn sáng lung linh, các học viên đi đầy đường, bảy
nhà cùng tổ chức lễ hội thu hút sự chú ý của mọi học viên không riêng gì năm nhất đến năm ba. Năm ở đây không phải chỉ thời gian nhập học mà
liên quan đến số cánh.
Chưa mọc cánh thì là năm nhất. Có một đôi cánh là năm hai. Hai cánh là năm ba.
Bọn Tôn Kỳ đang thuộc lớp khai tâm, sau khi biết chữ và có kiến thức nền
tảng, bọn hắn sẽ được đẩy vào năm nhất và học cùng những học viên năm
nhất trước đó. Nhìn như có vẻ bất công nhưng đạo không có trước sau, chỉ cần ngươi đủ thiên phú ngươi vẫn có thể đi sau về trước. Đây là áp lực
cũng là động lực.
Các nhà tại riêng phần mình bày ra gian hàng, có trao đổi, có buôn bán, có thử thách nhận thưởng…
“Đan Thanh Phong học đệ!” một tên học viên năm hai thấy Đan Thanh Phong đi qua gian hàng của mình thì gọi lớn.
Đan Thanh Phong hơi ngơ ngác, ngạc nhiên vì bị gọi tên, hắn không nhận ra vị học huynh này, hắn tự chỉ mình hỏi:
“Học huynh gọi đệ?”
“Đúng rồi… đúng rồi...” vị học huynh này tươi cười bước tới. “Học đệ không