Chương 152: Vây Nguỵ cứu Triệu
"Đồ sâu bọ ăn phân! Lũ súc sinh dựng đứng! Ngươi muốn chết sao?"
"Ngồi vị trí cao mà không nghĩ chuyện mở mang bờ cõi, lại dám khuyên trẫm từ bỏ quốc thổ?" Tiểu mập mạp triệt để nổi khùng, đứng bật dậy chỉ vào vị quan kia mà mắng nhiếc. Mặt ông đỏ gay, ánh mắt hung tợn. Vị quan kia sợ hãi quỳ sụp xuống, khóc lóc: "Bệ hạ, thần một lòng vì nước, nơi hoang vu đó thường xuyên có tai họa, tiêu tốn bao nhiêu tiền lương của trung nguyên, hà tất phải chấp nhất?"
"Ngươi còn dám nói tốt cho mình! Tức chết trẫm rồi!" Lưu Hoành gầm lên, lao xuống đá thẳng vào ngực hắn. Vị quan ngã lăn ra, ôm đầu kêu thảm. Tiểu mập mạp xắn tay áo định đánh tiếp, quần thần kinh hãi. Đoạn Minh vội vàng tiến lên ngăn lại, quát lớn: "Bệ hạ! Còn quốc sự phải xử lý, quốc sự là trọng!"
Lưu Hoành lúc này mới hậm hực ngồi lại chỗ cũ, chỉ tay vào tên kia: "Đưa hắn đến phủ Hà sư, bảo Hà sư đánh chết không tội!" Vị quan nghe xong ngất xỉu tại chỗ, túc vệ lôi hắn ra ngoài. Cả triều đình im phăng phắc, những kẻ định hùa theo lúc nãy đều toát mồ hôi hột, may mà chưa kịp đứng dậy.
Tiểu mập mạp nhìn quần thần, gằn giọng: "Mỗi tấc đất đều là do tổ tiên khai phá, là giang sơn Đại Hán. Nếu để mất đất, các ngươi chết đi lấy mặt mũi nào gặp tổ tiên?" Mọi người cúi đầu. Ông quay sang Đoạn Minh: "Đoạn Công có cao kiến gì?" Đoạn Minh nheo mắt đáp: "Chuyện Tây địa cứ chờ báo cáo của Trương tướng quân. Tài năng của Trương tướng quân hơn thần gấp mười lần. Thần sẽ chuẩn bị đại quân, sẵn sàng xuất chinh bất cứ lúc nào."
Truyện "Nhặt Được Một Quyển Tam Quốc Chí Chương 152: Vây Nguỵ cứu Triệu" hiện chỉ hỗ trợ đọc trên app của xalosach.com, vui lòng click vào link dưới để tải app về đọc nhé :
Nếu gặp vấn đề gì trong quá trình tải, vui lòng liên hệ cho mình qua link sau nhé
Hỗ trợ qua Facebook
Liên Hệ Bản Quyền
Thanks you !!!
Lưu ý: Vui lòng tải app để có thể lưu lại thần thức trên truyện này