Chương 230: Dồn vào bước đường cùng. (2)
Lư Hồng Bác khinh bỉ không thèm để ý tới Trương Cuồng, đó chỉ là thằng ngốc, ông ta muốn xoay vòng vòng thế nào cũng được, không phải là đối thủ cùng hạng cân, ánh mắt chuyển sang thằng nhóc trắng trẻo, giọng buồn thảm:" Lâm Tử, chúng ta không thù không oán, tôi đâu có lừa cậu đồng nào, cậu lại ép tôi tới đường cùng thế này là vì sao?"
" Đừng giả vờ nữa, chúng ta không chỉ có thù, còn là đại thù đó giáo sư ... Tôi đoán ngay từ khi ông nhìn thấy tôi trong bệnh viện, biết tôi đã sống thời gian dài ở nước ngoài là ông đã không có ý đồ gì tốt đẹp. Không thù oán gì à, quên rồi sao, khi đó tôi chuẩn bị lên tàu về Thượng Hải, chính ông đã bắt cóc tôi, nhốt giam tôi, ép tôi phải học đống sách vở tẩy não đó ... Ông từng bước đẩy tôi vào vị trí chủ mưu”
“ Tôi nghĩ ông ngay từ đầu đã hoài nghi Ngốc Đản, nhưng không ngại dùng anh ta. Nếu anh ta có vấn đề, là cảnh sát, tụ điểm đa cấp bị phá, ông có thể ném bỏ gánh nặng và bỏ chạy; nhưng nếu anh ta không phải, Đồ Thân Hào thành công, ông cũng có thể âm thâm đứng sau mà chia chác... Trong mọi trường hợp, ông đều thắng cả, tất cả mọi người đều là quân cờ của ông, đến cuối cùng khi mọi chuyện bị lộ, thì người phải gánh trách nhiệm, hình như chỉ còn lại tôi thôi.”
“ Tôi và ông vốn không thù không oán thật, nhưng ông không ngại đẩy tôi vào đường tù tội không lối thoát. Vậy mà ông dám mở mồm nói là không thù oán à?” Mộc Lâm Thâm nói mấy lời này nhẹ nhàng, không cảm giác được thù hận gì từ y, nhưng chuyện y bám theo tận đây đã chứng minh ngược lại:
Lư Hồng Bác cười không thấy mắt đâu nữa, đoán chừng đây là lần bày mưu đắc ý nhất cuộc đời ông ta.
Truyện "Nội Tuyến Chương 230: Dồn vào bước đường cùng. (2)" hiện chỉ hỗ trợ đọc trên app của xalosach.com, vui lòng click vào link dưới để tải app về đọc nhé :
Nếu gặp vấn đề gì trong quá trình tải, vui lòng liên hệ cho mình qua link sau nhé
Hỗ trợ qua Facebook
Liên Hệ Bản Quyền
Thanks you !!!
Lưu ý: Vui lòng tải app để có thể lưu lại thần thức trên truyện này