Cô nói hết sức bất lực, chỉ là vô ý thức khẽ đọc những lời này, giống như mất hồn lạc phách vậy.
Tô Chi Niệm sửng sốt trong nháy mắt, sau một lúc lâu anh lại nghe thấy cô
lẩm bẩm nói nhỏ: Xin anh, xin anh đừng như vậy, xin anh. . . . . .
Toàn thân Tô Chi Niệm hung hăng run lên một cái, tinh thần đang say rượu bỗng chốc tỉnh táo hẳn.
Anh nhìn chằm chằm vào cơn thịnh nộ nơi đáy mắt cô, bắt đầu im hơi lặng
tiếng mất đi từng chút từng chút một, cho đến cuối cùng biến mất hầu như không còn.
Lúc này anh mới mới chậm chạp chú ý tới suy nghĩ trong
đáy lòng cô, khủng hoảng, chống cự, tuyệt vọng, bất lực. . . . . . Còn
có một câu. . . . . .Chẳng lẽ mình lại bị anh ta cưỡng hiếp giống như
năm năm trước sao?
Chẳng lẽ mình lại bị anh ta cưỡng hiếp giống như năm năm trước sao?
Những lời này giống như một thanh dao bén nhọn, hung hăng đâm vào trái tim Tô Chi Niệm, giày xéo trái tim anh thành những mảnh vụn nhỏ.
Ánh mắt