Chương 12:
Trì Quy gọi đồng nghiệp đến, "đóng gói" một nhóm người đưa đi.
Đồng nghiệp của anh ta trước khi đi đặc biệt nhìn tôi một cái, nháy mắt với Trì Quy:
"Ôi! Bỏ lớp trang điểm mặt quỷ ra trông thế này à?"
Tôi nghe mà ngơ ngác: Cái này là chuyện gì với chuyện gì vậy?!
Trì Quy đẩy đồng nghiệp của mình một cái: "Đi nhanh đi!"
Tôi không buông tha:
"Nói gì bí hiểm vậy! Nói rõ ràng ra!"
Trì Quy bất đắc dĩ, đành phải mở lời:
"Cô còn nhớ không, năm năm trước, có một nhóm thanh niên đến nhà ma chơi không?"
"Lúc đó cô có thể là mới vào làm, nhát gan lắm."
"Đang đứng trước mặt chúng tôi, khoa chân múa tay giả làm ma dọa người ta đó."
"Phía sau đột nhiên nhảy ra một NPC khác, cô liếc thấy, sợ đến mức vừa khóc vừa nhảy lên người tôi!"
"Còn không ngừng kêu: Giá giá giá!"
Tôi...
Con người ai cũng phải chết.
Nhưng không thể chết vì xã hội (quê chết).
Nếu tôi có tội, xin hãy để pháp luật trừng phạt tôi!
Chứ đừng để tôi chết vì xã hội (quê chết) trước mặt mọi người!
Trì Quy thấy tôi vẻ mặt lúng túng, chu đáo chuyển chủ đề:
"Cái đó... "
"Đội chúng tôi chuẩn bị đi team building, nhà ma của các cô gần đây khá hot, đặt cho chúng tôi một suất đi."
Giải sầu bằng cách nào, chỉ có kiếm tiền.
Tôi biến đau buồn thành động lực, đặt chỗ cho Trì Quy hai tuần sau.
Sau đó tôi cẩn thận hỏi:
"Anh đã giúp tôi nhiều lần như vậy, tôi mời anh ăn một bữa nhé?"
Trì Quy cười đồng ý.
Tôi chọn quán lẩu ở ngay cổng nhà ma.
Trong lúc ăn.
Tôi đột nhiên nhớ ra ông chủ, thăm dò hỏi:
"Buôn bán người có phải không thuộc thẩm quyền của các anh không?"
Bàn tay gắp thức ăn của Trì Quy đột nhiên dừng lại.
Sắc mặt cũng lập tức tối sầm.