NPC Xui Xẻo Nổi Tiếng

Chương 17:

Chương 17:
Sau này, Khương Nam và Uất Kiến đã tìm tôi vài lần.
Từ đe dọa, đến khủng bố, rồi đến cầu xin.
Khương Nam thậm chí còn kéo Uất Kiến quỳ xuống trước mặt tôi, nói rằng chỉ cần hủy đoạn ghi âm, cô ta có thể cho tôi rất nhiều tiền.
Tôi yêu tiền.
Nhưng tôi là một con người.
Cuối cùng, đoạn ghi âm đã được công khai.
Trong chốc lát, Khương Nam bị cư dân mạng tấn công đến mức không dám ra khỏi nhà.
Lại có không ít cư dân mạng đứng ra, đăng tải bằng chứng Khương Nam ngược đãi mèo.
Khương Nam bị đẩy vào tâm bão dư luận! Thực sự sắp bị nước bọt của cư dân mạng nhấn chìm rồi…
Rất nhiều người chặn ở cửa nhà cô ta để mắng chửi.
Cuối cùng, Khương Nam bị buộc phải rút khỏi mạng xã hội, rời khỏi thành phố này.
Mặc dù Uất Kiến vì “thanh danh” của mình, đã chia tay cô ta ngay lập tức.
Nhưng vì trong buổi livestream ngày hôm đó cũng có bóng dáng của anh ta, nên đã bị những cư dân mạng tinh mắt bóc trần toàn bộ.
Do dư luận quá tệ, công ty của Uất Kiến cũng đã đưa ra quyết định sa thải.
Hoa Tỷ đã không thất hứa.
Cô ấy nói thẳng rằng rất thích chủ đề nhà ma do tôi sáng tạo, hy vọng có thể trả phí để đưa vào phim.
Tôi đương nhiên đồng ý ngay lập tức.
Chuyện đôi bên cùng có lợi như vậy, tự nhiên lại mang đến cho tôi một khoản thu nhập lớn.
Tuy nhiên, đó là chuyện sau này.
Ngày hoạt động team building mà Trì Quy đã đặt trước, nhanh chóng đến.

Vào ngày team building, ông chủ vừa vặn có mặt ở cửa hàng.
Tôi đặc biệt nhìn kỹ lại một lần nữa:
Ừm! Quả thật đẹp trai hơn ông chủ rất nhiều.
Chắc là tôi nghĩ nhiều rồi.
Bệnh Alzheimer của ông chủ ngày càng tái phát thường xuyên hơn, thời gian tỉnh táo ngày càng ngắn lại.
Hôm đó, ông chủ không biết từ đâu lôi ra một cuốn album ảnh, ôm như báu vật, tự mình lén lút xem, ai xin cũng không cho.
Trì Quy và nhóm của anh ấy chơi team building xong, mời tôi đi ăn cùng.
Tôi vui vẻ chấp nhận, vừa định cùng ra ngoài.
Đột nhiên nghe thấy tiếng “bụp”.
Tôi quay đầu lại nhìn, cạn lời.
Ông chủ ngồi trên ghế sofa, há miệng ngủ gật, vẻ mặt ngây thơ đến đáng yêu.
Cuốn album ảnh mở tung rơi trên mặt đất.
Tôi ngại ngùng bảo họ đợi tôi một chút.
Quay người lại, trước tiên đắp cho ông chủ một tấm chăn.
Sau đó, tôi ngồi xổm xuống định nhặt cuốn album ảnh quý báu của ông chủ lên.
Ánh mắt tôi dừng lại ở một tấm ảnh.
Đột nhiên, hơi thở của tôi ngừng lại.

Truyện Cùng Thể Loại

Các Đại Năng Đã Để Lại Thần Thức


Lưu ý: Vui lòng tải app để có thể lưu lại thần thức trên truyện này
Tải app để đọc truyện sớm nhất