Vân Yên giật mình tỉnh giấc khi nghe thấy tiếng gọi trầm trầm và tiếng
gõ cửa bên ngoài, nàng gần như tức thì cầm chặt tấm chăn trên người,
ngay cả khớp ngón tay cũng trở nên trắng bệch, chỉ nhìn chằm chằm vào
cánh cửa gỗ mỏng manh đang yếu ớt chống đỡ, tiếng gõ cửa trong đêm khuya yên tĩnh vang vọng đến lạ thường, càng nghe nàng càng co tròn người lại trong tấm chăn, dây thần kinh đã bị kéo căng đến cực hạn, cảm thấy cả
người đều đang run lên cầm cập.
- Vân Yên, nàng có rằng một cánh cửa có thể ngăn cản được ta sao?
Giọng nói của Dận Chân bên ngoài cánh cửa rõ ràng đã không còn kiềm chế.
Không có tiếng nói nào nữa, chỉ rầm một tiếng!
Cánh cửa yếu ớt bị giày chàng đá mạnh ra... giống như dây thần kinh trong đầu Vân Yên, toàn bộ đều sụp đổ.
Gian phòng nhỏ Dận Chân chưa từng bước vào trong đêm nay nghênh đón
chàng, chiếc giường nhỏ Dận Chân chưa từng ngồi lên giờ phút này không