Vân Yên để mặc Dận Chân nắm lấy tay mình, lẳng lặng quạt cho chàng, mỏi tay thì nghỉ một lát, sau đó lại quạt tiếp. Thời gian thấm thoắt trôi,
mặt trời đã lặn tự bao giờ, không khí càng lúc càng mát mẻ. Trong chạng
vạng yên tĩnh, trong cơn mơ mơ màng màng, mí mắt nàng dần dần trĩu nặng.
Có câu nói chạng vạng là “thời khắc gặp ma”, nói vậy bởi đây là lúc con người yếu đuối nhất, linh hồn cũng lơ lửng, dễ bị tấn công nhất.
Vân Yên chợt cảm thấy đầu mình gục xuống, nàng cố gắng để tỉnh lại
trong cơn buồn ngủ, giật mình vội vã mở choàng mắt ra, trái tim như muốn nhảy khỏi lồng ngực.
Nàng nhìn xung quanh, phát hiện mình đang mặc chiếc áo phông màu trắng, một cánh tay còn chưa xỏ vào, giống như
bị giật mình tỉnh giấc. Vân Yên vội vàng nhanh chóng mặc xong áo, kéo
gấu áo xuống, theo thói quen mò đến chỗ quen thuộc dưới gối, lấy điện