Chương 31: Huyết Chiến
Ngay lúc Dư Càn vừa mới thở phào nhẹ nhõm, sau lưng bỗng có tiếng động.
Quay đầu nhìn lại, chỉ thấy Vũ Thành Lương mình mẩy tả tơi đang lao về phía hắn, theo sau là con lang nhân khổng lồ kia.
Đúng lúc này, Vũ Thành Lương đột ngột bẻ ngoặt, chạy sang bên sườn. Con lang nhân liền lao thẳng về phía Dư Càn.
Mẹ kiếp!
Dư Càn vội vàng lăn sang bên cạnh, nhưng lang nhân tuy thân hình to lớn, động tác lại không hề chậm chạp.
Nắm đấm to như tảng đá sượt qua đùi Dư Càn, da thịt lập tức tóe máu, một cơn đau rát buốt xộc lên óc.
Lang nhân dừng lại, nhìn thấy thi thể trên đất, rồi lại hung tợn trừng mắt nhìn Dư Càn, đôi mắt đỏ tươi hằn lên vẻ điên cuồng.
Không chút do dự, nó lại vung nắm đấm tấn công Dư Càn.
Hai tay chống trên mặt đất, Dư Càn không ngừng kêu khổ, vết thương trên đùi rất đau khiến tốc độ của hắn bị ảnh hưởng nặng nề. Cú đấm này không thể nào tránh được.
Ngay lúc hắn định dùng Mãnh Quyền liều mạng, Thạch Bân đã vượt tường viện, đáp xuống trước mặt Dư Càn, khí huyết chi lực tỏa ra, hình thành một chiếc lồng màu vàng trong suốt bao bọc lấy cơ thể.
Hai tay bắt chéo trước ngực, y cứ thế dùng thân mình đỡ lấy cú đấm tựa núi lở này.
Nắm đấm và lồng khí va chạm, kình khí tứ tán, Thạch Bân bay ngược ra sau, đâm sầm vào bức tường, kéo theo cả bức tường vỡ tan tành.
Rõ ràng lực phản chấn từ cú đấm này cũng khiến con lang nhân cực kỳ khó chịu, thân hình to lớn của nó lảo đảo lùi lại mấy bước, thở hồng hộc.
Dư Càn vội vàng đứng dậy, chạy tới đống gạch vụn, bới đá lôi Thạch Bân ra.
Chiếc lồng khí đã biến mất, khóe miệng Thạch Bân rỉ máu tươi, hai tay bầm tím sưng vù.
“Lão Thạch, không sao chứ?” Dư Càn đỡ Thạch Bân dậy, ân cần hỏi.
“Không sao.” Thạch Bân ho khan vài tiếng, hai tay run run phủi bụi trên người, thân thể mềm nhũn dựa vào Dư Càn, nhổ ra một bãi máu, “Thằng chó này, đúng là biến thái thật.”
Dư Càn thoáng nhẹ nhõm trong lòng, vô cùng cảm động trước hành động liều mình của Thạch Bân.
Nếu không phải y đỡ đòn này, vừa rồi hắn thật sự lành ít dữ nhiều.
Hai người vừa đứng vững, Vũ Thành Lương đã lao đến đánh lén con lang nhân đang có khí tức hỗn loạn.
Hai tay cầm kiếm, cả người hắn ta như quỷ mị, thoắt ẩn thoắt hiện quanh con lang nhân. Dư Càn không nhìn rõ động tác của hắn ta, chỉ thấy kiếm quang lóe lên liên hồi.
Sau đó, máu tươi từ khắp người con lang nhân phun ra.
Thế là, Dư Càn lại một lần nữa vận kim vụ bao trùm đôi mắt.
Lần này hắn đã có thể nhìn rõ, mọi thứ như một thước phim quay chậm. Lưỡi kiếm của Vũ Thành Lương được bao bọc bởi một lớp huyết mang màu đỏ sẫm, dễ dàng cắt đứt lớp da dày của con lang nhân.
Thế nhưng, mỗi một kiếm chém ra, toàn thân Vũ Thành Lương lại đỏ rực thêm một chút, hai mắt hằn lên tơ máu, khí tức vô cùng hỗn loạn.
Vũ Thành Lương tung ra rất nhiều kiếm, nhưng tất cả động tác gần như chỉ hoàn thành trong nháy mắt.
Cuối cùng, thân ảnh Vũ Thành Lương hiện ra, toàn thân run rẩy đứng tại chỗ.
Con lang nhân cứng đờ rồi ngã vật xuống đất, thân hình cao lớn dần thu nhỏ lại, những đặc trưng của loài sói trên người cũng hoàn toàn biến mất.
Một gã đàn ông da ngăm đen, trần truồng cứ thế nằm thẳng đơ ở đó, toàn thân bê bết máu, không ra hình người, chỉ còn hơi tàn.
Vũ Thành Lương đi tới trước mặt gã đàn ông rồi ngồi xuống, lấy ra viên Càn Khôn Hoàn nhỏ trên người nhét vào miệng đối phương, giữ lại mạng cho gã.
Sau đó, hắn ta mới chậm rãi đi đến trước mặt Dư Càn, nhìn Thạch Bân, mặt không cảm xúc hỏi: “Bên ngươi có giữ lại người sống không?”
“Còn một tên, đang nằm trong sân.” Thạch Bân cũng đáp lại với vẻ mặt không đổi.
Vũ Thành Lương bước qua đống gạch vụn, đi vào trong sân, lúc đi ngang qua Dư Càn, hắn liền đưa tay ra chặn lại.
“Có việc?”
“Có việc.” Dư Càn nhe hàm răng trắng ởn cười, rồi tung một cú đấm móc thẳng vào cằm Vũ Thành Lương.
Tiếng cằm trật khớp vang lên nghe thật trong trẻo, cơ thể Vũ Thành Lương bay vọt lên cao rồi rơi mạnh xuống đất.
Dư Càn bước tới, từ trên cao nhìn xuống Vũ Thành Lương đang ho sặc sụa. Sau đó hắn ngồi xổm xuống, nhẹ nhàng bóp lấy cổ đối phương.
Vũ Thành Lương vẫn bình thản nhìn Dư Càn, hắn ta biết rõ vì sao Dư Càn lại làm vậy. Là vì chuyện ban nãy đã lấy hắn làm mồi nhử.
“Nhiệm vụ là trên hết, bất chấp thủ đoạn.” Vũ Thành Lương vẫn nói câu đó.
“Mẹ nhà ngươi.”
Dư Càn đấm mạnh mấy cú vào bụng đối phương.
Mẹ nó... thằng chó đẻ.
Cuối cùng, hắn vẫn không xuống tay hạ sát. Đứng dậy, hắn đi vào trong sân, lôi gã thuộc hạ của Bạch Liên giáo đang sống dở chết dở ra ngoài một cách thô bạo.
“Lão Thạch, còn đi được không?” Dư Càn hỏi.
“Được.” Thạch Bân gật đầu.
“Vậy được, rút thôi.”
Dư Càn tìm một tấm vải bạt thô, gom tất cả thi thể trên mặt đất cùng hai tên còn sống để tra hỏi vào, rồi kéo đi.
Đây đều là công trạng, không thể bỏ.
Nhìn bóng lưng Dư Càn và Thạch Bân cứ thế rời đi, Vũ Thành Lương nằm trên đất cuối cùng cũng lấy lại được hơi.
Hắn ta lẳng lặng đứng dậy, dùng thủ pháp thuần thục nắn lại cái cằm bị trật khớp.
Sau đó lê lết thân thể gần như đã cạn kiệt sức lực đi theo sau.
Trên đường, người đi đường thấy Dư Càn kéo lê một đống thi thể đẫm máu thì đều vội vàng né tránh, không dám hó hé tiếng nào.
Dư Càn chẳng thèm để tâm, tìm một hiệu thuốc, ngồi phịch xuống rồi hô: “Đại phu, ra đây xử lý vết thương giúp một chút.”
Trình độ y thuật của Đại Lý Tự rất cao, nhưng Dư Càn vẫn định xử lý sơ qua vết thương ở đây một chút, vết thương ở đùi và bụng khá sâu, cần phải băng bó tạm thời.
Đại phu của hiệu thuốc là một lão giả râu tóc bạc trắng, run run rẩy rẩy xách hòm thuốc đi tới.
Dư Càn xé toạc vải trên đùi và bụng, mặc cho lão nhân gia rửa sạch vết thương.
“Lão Thạch, ngươi không xử lý một chút à?” Dư Càn đau đến nhe răng, hỏi.
“Ta bị nội thương, không cần.” Thạch Bân tựa vào cửa, nói.
“Hay ngươi ăn viên Càn Khôn Hoàn kia đi cho chắc.”
“Không cần, không chết được đâu, thuốc tốt như vậy nên để dành lúc nguy cấp hãy dùng.”
Dư Càn cười cười, móc ngay viên thuốc trong ngực mình ra, “Ăn của ta này.”
Thạch Bân nhận lấy viên đan dược, nhìn Dư Càn, không nói lời khách sáo nào mà ném thẳng vào miệng.
Hiệu quả tức thì, tinh khí thần của y lập tức phục hồi.
Rất nhanh, lão đại phu cũng đã xử lý xong vết thương, đắp lên loại thảo dược hoạt huyết hóa ứ tốt nhất. Cảm giác mát lạnh lan tỏa, cơn đau lập tức tan biến.
Dư Càn hào phóng ném ra một miếng bạc vụn, đứng dậy ra ngoài, kéo đống thi thể đi thẳng.
Lão đại phu cầm miếng bạc vụn, muốn nói lại thôi, chỉ lẳng lặng đứng một bên nhìn bọn họ rời đi.
Trông dáng vẻ thì phóng khoáng lắm, nhưng tiền thuốc không đủ!
Đại phu muốn khóc.
Đến chỗ xe ngựa, hắn ném hết đám người của Bạch Liên giáo lên xe. Lúc này, Vũ Thành Lương mới lững thững đi tới.
Dư Càn còn chẳng thèm liếc mắt nhìn, đánh xe ngựa chạy về hướng Đại Lý Tự.
Xe ngựa của bọn Dư Càn không phải chiếc đầu tiên quay về Đại Lý Tự, lúc đến quảng trường, ở đó đã có lác đác chừng mười chiếc xe ngựa đỗ sẵn.