Chương 1: Trở về
Giang Châu là một trong mười chín châu của thiên hạ, nằm gần Đông Hải, trong cương vực có rất nhiều hồ nước.
Tại quận thành Nghiễm Lăng thuộc Giang Châu.
Trên đường phố Tây Thành của quận thành Nghiễm Lăng, người đi lại như mắc cửi, cảnh tượng phồn hoa náo nhiệt.
"Sáu năm rồi." Một thanh niên mặc áo vải, bên hông đeo trường kiếm, dắt ngựa đi trên phố, "Cuối cùng cũng trở về. Phiêu bạt bên ngoài bấy lâu, vẫn thấy quê hương là tốt nhất."
Đát! Đát! Đát!
Tiếng vó ngựa dồn dập vang lên, từ xa một thiếu niên mặc gấm vóc đang cưỡi đại mã chạy như bay trên phố xá sầm uất. Người đi đường vội vã né tránh, phía sau thiếu niên còn có đám hộ vệ cưỡi ngựa đuổi theo: "Công tử, chậm một chút, chậm một chút!"
Thanh niên áo vải thấy cảnh này liền dắt ngựa tránh sang bên cạnh, nhìn thiếu niên kia lướt qua.
"Tiểu tử nhà ai thế nhỉ? Cũng đúng, ta rời nhà sáu năm, sáu năm trước nhóc con này chắc mới bảy tám tuổi thôi." Thanh niên áo vải cười cười, tiếp tục bước đi.
Nhìn quê hương quen thuộc, thậm chí còn nhận ra vài người bán hàng rong cũ.
"Sáu năm, lúc rời nhà ta mới mười lăm tuổi, giờ so với lúc đó quả thực thay đổi quá lớn." Thanh niên áo vải cảm thán.
Năm mười lăm tuổi, hắn hăng hái bộc lộ tài năng, được coi là đệ nhất nhân trong giới trẻ ở quận Nghiễm Lăng. Nhưng sau sáu năm du ngoạn thiên hạ, hắn mới thấy bản thân lúc trước non nớt biết bao.
...
Đi dọc con phố, nhìn những tửu lâu tiệm thuốc quen thuộc, những cây cầu đá bắc qua sông xưa cũ. Cuối cùng, hắn dắt ngựa dừng lại trước một tòa phủ đệ.
Càng gần nhà lòng càng bồi hồi, thanh niên áo vải hít sâu một hơi rồi mới tiến lên gõ cửa.
Két.
Cánh cửa mở ra một khe nhỏ, một lão già ló đầu ra nhìn, sau đó trợn trừng mắt: "Nhị công tử!" Thanh niên trước mặt tuy mặc áo vải bình thường, nhưng lão đã nhìn nhị công tử Tần Vân lớn lên nên chỉ liếc mắt là nhận ra ngay.
"Lý bá." Tần Vân cười nói.
"Nhị công tử về rồi! Nhị công tử về rồi!" Lý lão đầu kích động hô lớn, tiếng vang khắp phủ, lão vội vàng mở toang cửa chính.
"Đưa đây cho lão, để lão dắt ngựa cho." Lý lão đầu đón lấy dây cương.
"Vân nhi, Vân nhi!" Trong phủ xôn xao hẳn lên, một phu nhân trung niên ăn mặc sang trọng chạy nhanh ra, theo sau là mấy nha hoàn. Vừa thấy Tần Vân ở cửa, bà không kìm được nước mắt.
"Mẹ."
Tần Vân cũng cay sống mũi, vội chạy tới.
Phu nhân trung niên nhìn kỹ con trai, sờ tay, vuốt mặt hắn: "Tốt, tốt, về là tốt rồi. Ôi, cao lớn hơn rồi."
"Nhị công tử, phu nhân không biết đã khóc vì cậu bao nhiêu lần, ngày nào cũng niệm kinh cầu phúc trước tượng Bồ Tát đấy." Nữ quản sự bên cạnh nói xen vào.
"Là nhi tử bất hiếu, giờ mới về thăm mẹ." Tần Vân nhìn mẫu thân, thấy tóc bà đã thêm sợi bạc, nếp nhăn nơi khóe mắt cũng nhiều hơn, lòng không khỏi xót xa. Bất giác, mẫu thân cũng đã gần năm mươi tuổi rồi.
"Đừng nói nữa, về là tốt rồi." Mẫu thân dù mắt đẫm lệ nhưng là lệ vui mừng, bà liền dặn dò: "Mau, mau đi báo cho lão gia và đại công tử biết."
"Vâng." Nữ quản sự lập tức đi sắp xếp.
...
Cả Tần phủ tràn ngập niềm vui, chẳng mấy chốc chủ nhân Tần phủ là Tần Liệt Hổ đã trở về.
"Lão gia."
"Lão gia." Người hầu nha hoàn trong phủ đều cung kính hành lễ, ai nấy đều hớn hở. Nhị công tử trở về, bọn họ cũng vui lây.
Người đàn ông cụt một tay khẽ gật đầu, đôi mắt sắc như điện, bên hông đeo một thanh đơn đao, tỏa ra uy áp vô hình khiến đám hạ nhân kính sợ. Ông chính là Tần Liệt Hổ, một trong ba ngân chương bộ đầu của quận Nghiễm Lăng.
"Cha." Tần Vân cùng mẫu thân Thường Lan ra đón.
"Vân nhi." Tần Liệt Hổ nhìn con trai, mắt cũng nóng lên, hơi ươn ướt.
Con đi ngàn dặm mẹ lo âu, người cha tuy không nói ra nhưng trong lòng lúc nào cũng thấp thỏm. Dù biết vì tương lai của con nên để con ra ngoài xông pha, nhưng ông vẫn không khỏi lo lắng. Ông sợ, sợ con trai một đi không trở lại. Bởi thiên hạ rộng lớn, rừng sâu núi thẳm có rất nhiều yêu quái ẩn mình, bên ngoài hiểm nguy trùng trùng.
"Về là tốt rồi, về là tốt rồi." Tần Liệt Hổ nhìn con trai, so với vẻ sắc sảo năm xưa, giờ đây con trai đã trưởng thành hơn nhiều, khí tức cũng thu liễm lại.
"Đột phá rồi chứ?" Tần Liệt Hổ hỏi một câu. Ông biết con trai tu luyện pháp môn tu tiên trong truyền thuyết, muốn thành công khó khăn biết nhường nào.
"Con đã đột phá từ hai năm rưỡi trước." Tần Vân mỉm cười đáp.
Mắt Tần Liệt Hổ sáng rực lên, sự đột phá này quả thực là cá chép hóa rồng.
"Tốt, tốt lắm! Tần Liệt Hổ ta có một đứa con trai thật xuất sắc." Tần Liệt Hổ vô cùng kích động. Chuyện này hệ trọng, ông thậm chí không dám nói với thê tử Thường Lan.
"Hai cha con định đứng đây nói chuyện mãi sao, không vào nhà ngồi à?" Mẫu thân Thường Lan lên tiếng.
"Vào trong, vào trong ngồi đã." Tần Liệt Hổ vội nói.
...
Ngồi trò chuyện với cha mẹ một lát thì nghe thấy tiếng gọi từ bên ngoài.
"Nhị đệ, nhị đệ!" Tiếng gọi vang lên từ xa, tràn đầy niềm vui.
"Ca." Tần Vân đứng dậy, "Cha mẹ, con ra đón anh."
"Đi đi, con và anh trai cũng sáu năm không gặp rồi." Thường Lan cười nói.
Tần Vân bước ra ngoài phòng, thấy một nhóm người đang đi tới. Một thanh niên mặc cẩm bào dẫn theo người vợ xinh đẹp và hai đứa nhỏ một trai một gái.
"Nhị đệ!" Thanh niên cẩm bào thấy Tần Vân liền kích động chạy tới ôm chầm lấy.
"Ca." Tần Vân cũng ôm chặt huynh trưởng.
Tình cảm giữa hắn và đại ca rất tốt. Hồi Tần gia còn nghèo, hai anh em lớn lên ở nông thôn, từng trải qua nhiều gian khổ. Lúc đó hắn còn nhỏ, đại ca đã là thiếu niên, luôn hết lòng chăm sóc hắn.
"Cái thằng này, đi một mạch sáu năm! Lúc đi bảo chỉ ba năm, rồi đột nhiên gửi thư nói ở lại thêm ba năm nữa?" Tần An nhịn không được trách móc, "Ba năm rồi lại ba năm, đệ làm cả nhà lo lắng phát khiếp."
"Đều là lỗi của đệ." Tần Vân cười đáp, "Chào chị dâu! Ca, hai đứa nhỏ này là Thư Ngạn và Thư Băng mà anh nhắc trong thư phải không? Cháu trai cháu gái ngoan quá, lớn lên xinh xắn thật." Nói rồi hắn nựng má hai đứa trẻ, khiến chúng sợ hãi nép vào chân cha mẹ.
"Hai đứa còn không mau chào thúc phụ đi, đừng sợ, đây là thúc phụ của các con mà." Tần An giục.
"Thúc phụ." Hai đứa trẻ tầm ba bốn tuổi, vẫn còn ngơ ngác gọi theo.
"Được rồi, thúc có hai miếng bùa hộ mệnh này, các con hãy mang theo bên mình." Tần Vân đã chuẩn bị từ trước, lấy ra hai túi gấm chứa hai miếng ngọc phù trắng ấm, trên mặt khắc phù văn phức tạp, nhìn vào đã thấy tâm thần thư thái.
Tần An là người có mắt nhìn, nhận ra ngay hai miếng ngọc này không tầm thường: "Nhị đệ, quý giá quá."
"Mang theo bên người rất tốt cho trẻ nhỏ." Tần Vân nói.
...
Trưa hôm đó, cả nhà họ Tần quây quần bên bữa cơm thịnh soạn. Nha hoàn tấp nập bưng món lên, không khí trong phủ vô cùng ấm áp. Tần Vân rất tận hưởng cảm giác đoàn viên hạnh phúc này.
"Đại nhân, đại nhân!" Sau bữa trưa, một bộ đầu đứng ngoài phòng gọi lớn.
Mọi người trong phòng đều nghe thấy.
"Hôm nay Vân nhi mới về, không thể để ông ấy nghỉ một ngày sao?" Thường Lan có chút bất mãn.
"Bà nó à, để tôi ra hỏi xem có chuyện gì." Tần Liệt Hổ đứng dậy đi ra ngoài.
Bên ngoài là một bộ đầu vạm vỡ, cao tám thước, lưng hùm vai gấu, tay cầm thiết côn nặng hơn trăm cân, trông như có thể đập nát một bức tường chỉ bằng một cú vung. Lúc này gã đang khép nép đứng chờ.
"Lão Từ, có chuyện gì?" Tần Liệt Hổ hạ thấp giọng hỏi.
"Đại nhân, tôi cũng chẳng muốn làm phiền ngài, nhưng quận thủ đại nhân đích thân hạ lệnh, bảo ngài phải qua ngay vì có việc trọng đại, e là vài ngày tới không về nhà được." Từ bộ đầu đáp.
"Quận thủ đại nhân? Vài ngày?" Tần Liệt Hổ nhíu mày.
Quận thủ nắm giữ quân chính đại quyền của cả quận Nghiễm Lăng. Vì có yêu ma quấy nhiễu, quận thủ còn có quyền tiền trảm hậu tấu với quan lại dưới thất phẩm trong tình huống khẩn cấp. Ở đây không ai dám trái lệnh ông ta.
Tần Liệt Hổ quay vào phòng.
"Quận thủ đại nhân có việc gọi tôi đi, chắc vài ngày tới tôi phải ở bên ngoài." Tần Liệt Hổ khoác áo, đeo đơn đao vào hông.
"Ông cẩn thận nhé." Thường Lan dặn dò.
"Con tiễn cha." Tần Vân đứng dậy.
"Tiễn gì mà tiễn, con cứ ở nhà với mẹ đi." Tần Liệt Hổ vừa đi ra ngoài vừa nói với con trai.
"Nhị công tử, sáu năm không gặp, tôi nhớ cậu lắm đấy." Từ bộ đầu cười hì hì.
"Từ thúc, cây Phong Hỏa Côn của thúc lại to thêm một vòng rồi, xem ra thực lực tăng tiến không ít nhỉ." Tần Vân nhận xét.
"Chẳng thấm tháp gì đâu." Từ bộ đầu khiêm tốn. Trước mặt thiên tài từng là đệ nhất nhân Nghiễm Lăng như Tần Vân, gã không dám múa rìu qua mắt thợ.
"Cha, vài ngày không về được, có chuyện gì lớn sao? Có cần con giúp không?" Tần Vân hỏi.
Tần Liệt Hổ liếc nhìn con trai, cười nói: "Yên tâm đi, ở quận Nghiễm Lăng này, quan phủ là mạnh nhất!"
"Vâng." Tần Vân gật đầu.
Tiễn cha ra đến cổng phủ, ngựa đã chuẩn bị sẵn, Tần Liệt Hổ cùng Từ bộ đầu lên ngựa phi đi. Tần Vân nhìn theo bóng cha, thầm vận chuyển chân nguyên trong người, thi triển pháp thuật.
"Pháp nhãn, mở!"
Sâu trong đồng tử của Tần Vân hiện lên những phù văn mờ ảo. Nhìn bề ngoài không có gì thay đổi, nhưng trong mắt hắn, thế giới đã hoàn toàn khác biệt.
Trời chiều nắng gắt, nhưng qua pháp nhãn, bầu trời tràn ngập khí tức màu xanh vô tận. Trên người cha hắn đang cưỡi ngựa từ xa có những luồng khí quỷ dị quấn quanh: khí màu hồng nhạt, khí màu xanh đậm, khí màu đỏ máu... Tổng cộng có sáu loại khí, nhưng mỗi loại đều rất yếu ớt, có lẽ theo thời gian sẽ tự tan biến.
"Cha là ngân chương bộ đầu, thỉnh thoảng tiếp xúc với yêu quái nên nhiễm chút yêu khí cũng là bình thường." Tần Vân thở phào, những yêu khí đó chỉ bám bên ngoài, chưa xâm nhập vào cơ thể nên không có gì đáng ngại.
Hắn quay người đi vào trong phủ. Vẫn duy trì pháp nhãn, hắn thấy con người tỏa ra nhân khí, cây cỏ cũng có khí tức riêng, vạn vật sinh linh đều hiện rõ mạnh yếu dưới mắt hắn. Trong phủ này, không tính hắn thì khí tức của cha là mạnh nhất, còn đám hầu hạ thì yếu hơn nhiều.
"Vân nhi, vào đây đi con, kệ cha con đi, ông ấy bận suốt ấy mà." Mẫu thân Thường Lan gọi vọng ra.
Tần Vân nhìn vào trong phòng. Dưới pháp nhãn, từng luồng khí tức hiện lên. Khí tức của mẫu thân, chị dâu và hai đứa nhỏ đều bình thường, chỉ có đại ca hắn...
"Cái gì?" Tần Vân giật mình.
Khí tức của đại ca Tần An vô cùng suy yếu, đồng thời có một luồng yêu khí màu xanh đậm tà ác đã xâm nhập vào cơ thể, quấn chặt lấy sinh mệnh khí tức của anh ấy.
"Yêu khí! Yêu khí thật đậm đặc, đã thấm sâu vào lục phủ ngũ tạng. Chắc chắn không phải chỉ tiếp xúc một hai lần. Sinh mệnh của ca ca đã suy kiệt đến mức này, nếu cứ tiếp tục thì chẳng mấy chốc sẽ đổ bệnh mà chết!" Tần Vân run rẩy vì tức giận và sát khí, "Rốt cuộc là kẻ nào đã hạ độc thủ với anh trai ta?"
Hắn vừa giận vừa sợ, lại thầm thấy may mắn. Vì nếu hắn về muộn nửa năm nữa, có lẽ đã không còn được gặp lại đại ca.