Chương 28: Mật tín
Thương Nha Sơn, dãy núi trập trùng không dứt.
"Chúng ta tiến về hẻm núi Vụ Hồ." Y Tiêu phân phó nói, "Tiền lão, ngươi dò xét một chút, đi đường nào có thể tránh được yêu quái."
"Được, để ta dò xét."
Lão bộc Tiền thúc là một yêu quái gầy gò, mũi lão bỗng biến hóa thành mũi chó màu đen, lão khịt khịt mũi, phân biệt vô số luồng khí tức.
Tần Vân đứng bên cạnh quan sát, thầm nghĩ dù không phải chó thành tinh thì mũi chó vốn đã rất thính, mũi của cẩu yêu này lại càng linh mẫn hơn. Đừng nói đến thực lực, chỉ riêng khứu giác của lão bộc này đã vượt xa mười chín yêu quái đầu lĩnh dưới trướng Thủy Thần.
"Thương Nha Sơn này không hổ là đại sơn đệ nhất quận Quảng Lăng, yêu quái ẩn náu ở đây quả thực rất nhiều, trong vòng mười dặm ta đã phát hiện không ít." Tiền thúc nói, "Đi theo ta, ta dẫn đường phía trước."
"Đi."
Y Tiêu, Tần Vân và Giả Hoài Nhân nhanh chóng bám sát theo sau.
Suốt dọc đường đi, nhờ có Tiền thúc dẫn dắt, nhóm Tần Vân quả nhiên không đụng phải bất kỳ con yêu quái nào.
Tiến sâu vào núi khoảng nửa canh giờ, Tiền thúc thỉnh thoảng lại khịt mũi ngửi, bỗng nhiên lão dừng lại, hạ thấp giọng nói: "Y cô nương, phía trước ba dặm chính là hẻm núi Vụ Hồ. Yêu khí ở đó rất nồng nặc, do lẫn lộn vào nhau nên chắc là chúng tụ tập một chỗ. Ta cũng khó phân biệt rõ ràng, nhưng có thể khẳng định ít nhất có hơn trăm đầu yêu quái đang chiếm giữ ở đó."
"Chỉ một hẻm núi Vụ Hồ mà giấu hơn trăm đầu yêu quái sao?" Sắc mặt Y Tiêu khẽ biến.
Dù chỉ là tiểu yêu thì bình thường cũng có thực lực tương đương tu sĩ Luyện Khí tầng mười đã khấu khai Tiên Môn.
Như lúc trước Tần Vân chém giết lão yêu Chử Dung trong địa cung, từng bị bảy con tiểu yêu vây công, thực tế bảy con đó đều không dễ đối phó. Nếu là hơn trăm con như vậy... người tu hành cũng phải thấy tê da đầu.
"Ngàn năm Băng Ngọc Quả nằm ngay trong hẻm núi Vụ Hồ. Hơn trăm đầu yêu quái ở đó chắc chắn là để canh giữ linh quả." Y Tiêu nói, "Xem ra lũ yêu quái cũng rất coi trọng thứ này."
"Y cô nương, tiếp theo tính sao?" Tiền thúc hỏi, "Yêu quái trong hẻm núi quá đông."
"Cứ tiến vào hẻm núi trước, tìm một chỗ có thể quan sát được cây Băng Ngọc Quả." Y cô nương trịnh trọng nói, "Chúng ta phải tận mắt xác định được thời điểm linh quả chín!"
"Được."
Tiền thúc không chút oán thán, tiếp tục dẫn đường.
"Giờ đã vào hẻm núi luôn sao?" Giả Hoài Nhân hạ giọng hỏi, "Hay là đợi đến giờ Tỵ rồi hãy vào?"
"Nếu đợi đến giờ Tỵ mới vào, lỡ linh quả đã chín và bị hái mất thì sẽ không kịp. Hơn nữa sau khi vào còn phải định ra lộ trình và phương pháp hái quả, phải vào sớm mới được." Y Tiêu liếc nhìn Giả Hoài Nhân, "Sao thế, sợ à?"
"Không, không sợ, sao có thể sợ được?" Giả Hoài Nhân cũng hiểu rõ, đã đến nước này hắn không thể lùi bước.
Tần Vân thì tỏ ra vô cùng thản nhiên, dù sao cũng là người từng ở biên quan Bắc Địa ba năm, lúc này hắn không hề thấy một chút căng thẳng nào.
Chỉ có ba dặm đường nhưng bốn người bọn họ tiến lên ngày càng chậm, chỉ sợ bị yêu quái phát hiện động tĩnh.
"Thấy rồi chứ."
Trên một sườn núi, bốn người Tần Vân nhìn xuống hẻm núi phía dưới.
Trong hẻm núi Vụ Hồ, nổi bật nhất là một hồ nước tỏa ra nhiệt khí nghi ngút. Hồ nước này quanh năm ấm áp, hơi nóng bốc lên tạo thành sương mù dày đặc, nên được gọi là "Vụ Hồ". Cách hồ không xa có một cây ăn quả toàn thân như được tạc từ khối băng. Dưới ánh mặt trời, dù có sương mù che phủ nhưng vẫn có thể thấy được ánh sáng khúc xạ lấp lánh.
Trên cây chỉ có duy nhất một quả màu xanh.
Xung quanh có hơn mười con yêu quái đang đứng canh gác vẻ buồn chán. Nhìn khắp hẻm núi, còn thấy khoảng hai ba mươi con khác phân tán các nơi. Ngay cả trên vách đá hai bên cũng có yêu quái canh giữ. Những yêu quái này nếu ẩn mình trong thành thị con người thì sẽ có hình dáng nhân loại, nhưng ở chốn thâm sơn cùng cốc này thì không cần thiết, con nào con nấy đều mang đầu thú, tay cầm hoặc hông giắt binh khí.
"Trong các vách đá hai bên cũng có bảy tám con yêu quái ẩn nấp, chắc là để quan sát tứ phương." Tiền thúc khịt mũi, nói nhỏ, "Trong hẻm núi thường xuyên có ba bốn mươi con tuần tra, còn tòa nhà ở giữa kia chắc là nơi lũ yêu quái thay phiên nhau nghỉ ngơi, ta cảm nhận được phần lớn yêu khí đều phát ra từ trong sân đó."
Tần Vân quan sát, tòa nhà kia diện tích khá rộng nhưng xây dựng rất thô sơ, dù sao cũng chỉ là nơi ở tạm để canh giữ Băng Ngọc Quả.
"Y cô nương, làm sao để qua đó hái linh quả?" Tần Vân hỏi.
"Xung quanh cây ăn quả đều là đất trống." Y Tiêu nhíu mày, nói khẽ, "Hơn mười con yêu quái vây quanh cây, xa hơn một chút còn có hai ba mươi con nữa. Chỉ cần một chút động tĩnh, lũ yêu quái trong nhà kia chắc chắn sẽ xông ra ngay. Hẻm núi trống trải, nhìn một cái là thấy hết, muốn qua đó hái quả... nhất định phải dùng đến Ẩn Thân Thuật."
"Ẩn Thân Thuật?" Mắt Tần Vân sáng lên.
Ẩn Thân Thuật là một môn pháp thuật rất khó tu luyện, phải là cao nhân Tiên Thiên mới luyện thành. Còn yêu quái? Do chủng tộc khác nhau nên thiên phú cũng khác nhau. Có loài sinh ra đã biết độn thổ, có loài biết bay, có loài biết ẩn hình, không thể ghen tị được. Ngược lại, yêu quái cũng rất hâm mộ "ngộ tính" cao của người tu hành.
Một con yêu quái tu luyện ngàn năm đôi khi không bằng một thiên tài nhân loại tu hành mười năm!
Nhưng con người lại hâm mộ tuổi thọ dài lâu của yêu quái. Cao nhân cảnh giới Tiên Thiên Kim Đan cũng chỉ thọ được 500 tuổi.
Mỗi bên đều có ưu thế riêng.
"Việc hái quả này chắc chỉ có thể nhờ Tần huynh thôi." Y Tiêu nói, "Giả Hoài Nhân e là không đủ can đảm, còn Tiền lão lại không thể sử dụng đạo phù."
"Trông cậy cả vào Tần huynh." Giả Hoài Nhân cũng cười nịnh hót.
Đùa sao, đi hái quả mà đen đủi thì chưa chạm vào quả đã bị phát hiện rồi.
Dù có bản lĩnh không bị phát hiện đi nữa, nhưng chỉ cần hái được quả, lũ yêu quái sẽ nhận ra ngay lập tức. Lúc đó rất có thể phải đối mặt với sự vây công của cả bầy.
"Được, giao cho ta." Tần Vân gật đầu, hắn biết nhiệm vụ này chỉ mình hắn làm được.
Y Tiêu lấy từ trong ngực ra một tấm đạo phù.
Tần Vân nhìn qua, đúng là Ẩn Thân Phù. Thú thật, chính hắn cũng có một tấm! Nhưng Ẩn Thân Phù rất đắt, một tán tu như hắn tích góp được chút tài nguyên không dễ dàng gì, sao so được với đệ tử môn phái đỉnh tiêm.
"Tần huynh, hái quả là việc nguy hiểm nhất, phiền huynh rồi. Nếu thực sự không được thì thà bỏ linh quả cũng phải giữ lấy tính mạng." Y Tiêu đưa đạo phù cho Tần Vân.
"Yên tâm, ta nhất định sẽ giữ mạng trước." Tần Vân đón lấy.
"Lát nữa trông chờ vào Tần huynh rồi." Giả Hoài Nhân đứng bên cạnh tâng bốc. Từ khi biết Tần Vân chỉ một kiếm đã giết chết con Tê Ngưu Yêu khủng bố kia, Giả Hoài Nhân đã thấy sợ Tần Vân. Đối mặt với một cường giả có thể giết mình trong một chiêu, hắn tự nhiên thấy thiếu tự tin, dù sao hắn cũng chưa từng trải qua đại hiểm nguy nào.
Tần Vân quan sát phía dưới, tính toán lộ trình đại khái.
"Đi, chúng ta lại gần thêm chút nữa." Y Tiêu nói, "Để lát nữa còn kịp tiếp ứng Tần huynh."
"Lại gần nữa sao?" Sắc mặt Giả Hoài Nhân thay đổi.
"Nếu chúng ta cách xa mấy trăm trượng, khi huynh ấy hái được quả, chúng ta sẽ không cách nào tiếp ứng kịp." Y Tiêu nói, "Đi, xuống tiếp thôi."
Tần Vân mỉm cười nhìn Y Tiêu, cô nương này hành sự rất quyết đoán.
Lần này bốn người càng thêm cẩn trọng.
Tần Vân và Y Tiêu đều mở pháp nhãn quan sát xung quanh, nhưng chủ yếu vẫn dựa vào Tiền thúc. Bởi vì phạm vi quan sát của pháp nhãn có hạn, giống như lúc trước Tần Vân mở pháp nhãn, nếu khoảng cách hơi xa một chút là không nhìn thấy yêu quái trong địa cung nữa.
Tiền thúc dẫn ba người hết sức cẩn thận tiến lại gần cây Băng Ngọc Quả.
"Không thể gần hơn được nữa, chỗ này cách cây khoảng 60 trượng." Tiền thúc truyền âm, "Cũng may số lượng yêu quái ít, canh gác xung quanh chỉ có mấy chục con, lại thêm tính lười biếng. Nếu là quân đội nhân loại đề phòng thì không thể nào tiếp cận được thế này."
"60 trượng là đủ rồi." Y Tiêu gật đầu, khoảng cách này Lôi Pháp của nàng đã có thể trợ giúp.
Nếu cách xa mấy trăm trượng như trước thì hoàn toàn vô vọng.
"Bây giờ chúng ta chỉ cần đợi linh quả chín." Y Tiêu truyền âm.
"Ừ."
Mọi người, kể cả Tần Vân, đều thu liễm hoàn toàn hơi thở, lặng lẽ ẩn nấp chờ đợi.
Trong khi đó, trên quan đạo.
Đoàn người của Quận trưởng đại nhân – vốn đã bí mật rời thành Quảng Lăng từ nửa đêm – sắp đến huyện Dư An. Theo kế hoạch, họ không vào thị trấn mà đi thẳng đến chân núi Thương Nha.
Quận trưởng ngồi trong xe ngựa, xung quanh là đám cao thủ Thân Vệ Quân, Phương đại thống lĩnh cũng luôn túc trực bên cạnh.
"Vút."
Một con phi ưng từ trên trời đáp xuống.
"Hử?" Một tên thân vệ ngẩng đầu, đưa tay ra cho phi ưng đậu xuống cánh tay.
Hắn gỡ mật tín từ chân ưng, đem đưa cho công tử Ôn Xung.
"Thư sao?" Ôn Xung vừa nhận lấy, thấy ký hiệu trên thư liền nhíu mày, mở ra xem.
"Dừng lại! Cha, cha ơi!"
Ôn Xung lớn tiếng gọi.
Cả đội ngũ dừng lại, vị Quận trưởng già vén rèm xe nhìn ra ngoài: "Chuyện gì?"
Ôn Xung đưa mật tín qua.
Quận trưởng nhận lấy, nội dung mật tín rất đơn giản: "Nghe nói Thủy Thần đã mời sư đệ là Bạch Hổ đại yêu đến quận Quảng Lăng để giúp canh giữ ngàn năm Băng Ngọc Quả."
Chỉ một câu nói đã khiến lòng Quận trưởng lạnh toát!
"Bạch Hổ đại yêu?"
"Thủy Thần mời sư đệ Bạch Hổ đại yêu đến giúp sao?"
Lòng Quận trưởng run rẩy, hai tay lão không ngừng run cầm cập.
"Sao lại như vậy? Sao lại như vậy? Trời muốn tuyệt đường sống của ta sao?" Quận trưởng lẩm bẩm.
"Bạch Hổ đại yêu không phải thường xuyên chiếm giữ vùng Hắc Phong Lĩnh ở quận Trấn Sơn sao? Hắc Phong Lĩnh có 3000 tiểu yêu nghe lệnh hắn, con Bạch Hổ này giỏi ngự phong, có thể bay lượn trong thiên địa. Một đại yêu như thế lại là sư huynh đệ với Thủy Thần sao? Hắn lại được mời đến để giữ Băng Ngọc Quả?" Ôn Xung cũng thấy sợ, nếu không có Băng Ngọc Quả, cha hắn chắc chẳng sống thêm được mấy năm.
"Đại yêu cỡ đó đều có pháp môn tu hành." Quận trưởng trầm giọng nói, "Có pháp môn thì tất nhiên có truyền thừa, có sư tôn, có sư huynh đệ là chuyện thường. Ta vốn tưởng Thủy Thần gây họa quá nhiều nên không dám rời xa sông hồ, Thương Nha Sơn cùng lắm chỉ nhiều yêu quái một chút thôi. Không ngờ hắn lại mời được Bạch Hổ đại yêu!"
"Tin tức có chính xác không?" Ôn Xung không nhịn được hỏi.
Có con người đầu hàng yêu quái, thì cũng có tiểu yêu đầu phục nhân loại để kiếm lợi. Mật tín này chính là do một con yêu quái đầu quân cho Quận trưởng gửi tới.
"Đã nhắc đích danh Bạch Hổ đại yêu thì tám phần là thật." Quận trưởng dù không muốn tin nhưng gừng càng già càng cay, lão biết tin này khả năng cao là đúng, "Thủy Thần không biết chính xác lúc nào linh quả chín, nhưng tính toán đại khái trong vòng mười ngày nửa tháng thì vẫn làm được, nên mới mời sư đệ đến thủ hộ."
"Chỉ là Băng Ngọc Quả này dùng để kéo dài tuổi thọ, hắn là yêu quái vốn đã thọ lâu rồi, cần gì thứ này chứ?" Sắc mặt Quận trưởng trở nên dữ tợn.
"Vậy giờ tính sao?" Ôn Xung cuống quýt.
"Nếu có Bạch Hổ đại yêu ở đó, nhóm Y Tiêu và Tần Vân không còn hy vọng gì nữa." Quận trưởng trầm giọng, "Điều ta lo lắng là liệu họ có mạng trở về không, đặc biệt là Y Tiêu, nếu nàng ta chết ở Thương Nha Sơn... họ Y hay Thần Tiêu môn đều sẽ không để yên đâu."
"Con sẽ phái người đi báo tin ngay." Ôn Xung nói.
Quận trưởng nhìn sắc trời ngoài cửa sổ, thở dài: "Không kịp nữa rồi, sắp đến giờ Tỵ rồi. Từ đây đến Thương Nha Sơn, rồi lên núi, vào hẻm núi Vụ Hồ... đã quá muộn rồi!"
Nói xong, Quận trưởng kéo rèm xe lại.
"Có đi tiếp không cha?" Ôn Xung hỏi.
"Tiếp tục đi, đến chân núi Thương Nha chờ xem, họa may còn đợi được họ trở ra." Giọng Quận trưởng bỗng chốc như già đi rất nhiều. Nếu có Bạch Hổ đại yêu, lão không còn thấy hy vọng lấy được Băng Ngọc Quả nữa. Hy vọng sống thêm hai mươi năm, vậy là chấm dứt sao?
"Bạch Hổ đại yêu, Bạch Hổ đại yêu..." Trong xe vang lên tiếng lầm bầm đầy tuyệt vọng.
Sắc mặt Ôn Xung cũng tối sầm lại, hắn cao giọng quát: "Tiếp tục tiến lên!"