Phi Kiếm Vấn Đạo

Chương 70 Chia lìa

Chương 70 Chia lìa
Tuy từng du lịch thiên hạ, cũng đã gặp qua người tu hành sở trường cổ thuật, nhưng đây là lần đầu tiên Tần Vân chân chính nhìn thấy cổ trùng.
Vừa nhìn thấy, hắn liền đoán ra ngay. Hai con côn trùng này đều có tinh thần lực bám vào, không phải cổ trùng thì là cái gì?
"Cổ thuật? Vị bằng hữu nào thao túng cổ trùng đến chỗ ta vào đêm hôm khuya khoắt thế này, có chuyện gì chăng?" Tần Vân ngồi dậy, một tay nắm lấy thanh phi kiếm màu đen ở đầu giường, lạnh lùng lên tiếng. Trong lòng hắn cũng có chút suy đoán, toàn bộ Giang Châu này, mạch vu cổ nổi danh nhất chính là Thảo Vu Phái.
"Xì ——"
Hai con cổ trùng kia vốn đang do dự, lập tức hóa thành vệt sáng lao thẳng tới.
Trộm không thành, liền chuyển sang cướp!
"Vèo." Tần Vân trong nháy mắt rút kiếm, phi kiếm màu đen ra khỏi vỏ, kiếm quang bao phủ lấy hai con cổ trùng. Tốc độ bay của chúng cực nhanh, quỹ đạo lại biến hóa thất thường.
Một kiếm chém trúng một con cổ trùng, lớp giáp xác của nó xuất hiện vết rách, trực tiếp bay ngược ra ngoài. Kiếm quang của Tần Vân vừa chuyển lại đánh văng con còn lại. Yên Vũ kiếm pháp vốn am hiểu phòng thủ, chỉ với hai con cổ trùng mà muốn khiến hắn không kịp trở tay sao? Ngay cả khi không phát huy Yên Vũ kiếm ý, hắn vẫn dễ dàng ngăn chặn được.
"Nếu không nói, đừng trách ta vô tình." Tần Vân vừa dứt lời.
Thanh phi kiếm màu đen trong tay đánh trúng mục tiêu, kiếm quang phiêu hốt, một tiếng "phập" vang lên, trực tiếp chém một con cổ trùng làm đôi. Con còn lại sợ tới mức lập tức muốn bỏ chạy.
"Chạy đi đâu?" Tần Vân đột nhiên vọt tới trước, kiếm quang lóe lên, con cổ trùng đang định đào tẩu cũng bị cắt thành hai đoạn.
Tần Vân nhìn xác hai con cổ trùng trên mặt đất, nhíu mày: "Đêm khuya đến đây, bị ta phát hiện liền cường công, từ đầu tới cuối đều không nói lời nào, cũng không mượn pháp lực bám trên cổ trùng để truyền âm, xem ra là không muốn bại lộ thân phận."
"Là Mặc Thai gia sao? Lão giả Nghiêm Bân kia vốn là một Nhân Vu của Thảo Vu Phái." Tần Vân thầm suy đoán.
Nhưng chỉ với xác cổ trùng thì không thể chứng minh được điều gì.
...
Một nơi khác.
Trong phòng.
Lão giả Nghiêm Bân, người đang bám tinh thần lực vào hai con cổ trùng, sắc mặt bỗng nhiên trắng bệch.
"Đáng chết."
Nghiêm Bân nghiến răng: "Hủy cổ trùng của ta? Nếu không phải lo lắng cường công sẽ khiến mụ đàn bà Hồng Ngọc kia chú ý, ta đã phái hàng trăm con cổ trùng cùng lúc giết tới, xem ngươi còn phòng thủ được không."
Mỗi một con cổ trùng nuôi dưỡng đều không dễ dàng, hủy mất một con hắn đều đau lòng khôn xiết.
Lần này chủ yếu là hành động lén lút nên mới chỉ phái ra hai con.
"Két..." Nghiêm Bân đứng dậy mở cửa phòng, phía ngoài xa xa Mặc Thai Lãng đang ngồi trên ghế chờ đợi.
"Thế nào rồi?" Mặc Thai Lãng liền đi tới hỏi.
"Bị phát hiện rồi." Nghiêm Bân lắc đầu, "Rõ ràng đang ngủ nhưng hắn vẫn phát hiện ra cổ trùng của ta. Không biết là có pháp trận hay là có Bản Mệnh Pháp Bảo."
"Hắn là Kiếm Tiên, nghe nói Kiếm Tiên muốn luyện ra một thanh Bản Mệnh Phi Kiếm cửu phẩm phải mất mấy chục năm, trừ phi sử dụng đủ loại vật phẩm cực kỳ trân quý mới có thể luyện thành trong vài năm." Mặc Thai Lãng nói, "Nhưng cái giá như vậy là quá lớn."
Nghiêm Bân trầm giọng: "Mặc kệ thế nào, ta đã động thủ, hắn nhất định sẽ hoài nghi đến Mặc Thai gia chúng ta."
"Hoài nghi thì sao, cũng không có chứng cứ." Mặc Thai Lãng nhíu mày, "Có điều sáng sớm mai chúng ta phải nhanh chóng trở về bẩm báo tổ phụ."
"Ừ." Nghiêm Bân cũng đồng ý.
Sáng sớm ngày hôm sau, đội ngũ Mặc Thai gia rời khỏi quận thành Quảng Lăng, bước lên đường về.
"Đi rồi sao?" Trong Tần phủ, Tần Vân nhận được tin tức Mặc Thai gia đã rời đi, trong lòng cũng hơi nhẹ nhõm.
Mấy ngày sau.
Một con tiên hạc bay lượn trong mây mù, trên lưng hạc là một trung niên đạo nhân đang khoanh chân ngồi. Vị đạo nhân này xuyên qua mây mù quan sát phía dưới, nhìn thấy bóng dáng một tòa thành trì cổ xưa.
"Quảng Lăng đến rồi, Hạc nhi, xuống thôi." Trung niên đạo nhân nói.
Tiên hạc lập tức đáp xuống, hướng về phía phủ Quận trưởng trong quận thành Quảng Lăng mà lao tới.
...
Chiều hôm đó.
Tần Vân đi đến bên bờ sông, nhanh chóng phát hiện ra hai bóng người trong đình phía xa. Một người là Y Tiêu trong bộ áo bào màu vàng nhạt, người còn lại là một trung niên đạo nhân.
"Sư thúc của Y Tiêu đã đến rồi sao?" Tần Vân thắt lại trong lòng, liền bước tới.
Y Tiêu cũng nhìn thấy Tần Vân, nàng bước ra khỏi đình đón tiếp.
Hai người gặp nhau.
"Sư thúc của ta đã đến." Y Tiêu mỉm cười, "Hôm nay ta phải rời khỏi Quảng Lăng rồi."
"Hôm nay đã đi rồi sao?" Tần Vân khựng lại, lập tức khẽ gật đầu, dù sao cũng đến lúc phải chia lìa.
Hai người sóng vai đi dạo bên bờ sông.
"Lần này tới Quảng Lăng, có hai chuyện khiến ta rất vui vẻ. Một là tiêu diệt được Thủy Thần đại yêu, cứu được vô số người. Hai chính là được quen biết Tần Vân ngươi." Y Tiêu mỉm cười nói.
"Ta cũng rất vui." Tần Vân xúc động, "Chỉ là lần này từ biệt, không biết bao giờ mới có ngày gặp lại."
Y Tiêu cười nói: "Ta và ngươi đều là người tu hành, ắt có ngày gặp lại. Hơn nữa..."
Trong ánh mắt Y Tiêu thoáng hiện một tia phức tạp, nàng nhìn về phía chân trời xa xăm: "Hơn nữa, vào ngày 25 tháng 2 hàng năm, ta đều đến Phong Ba đình ở quận Ô Tô, tỉnh Giang Châu để nghỉ ngơi một thời gian."
"Ồ? Quận Ô Tô cách quận Quảng Lăng của ta khá gần, đến lúc đó ta nhất định sẽ tới." Tần Vân nói.
"Ừ."
Y Tiêu vẫn nhìn về phía chân trời: "Thật ra ngày 25 tháng 2 là sinh nhật của ta, nhưng cũng là ngày cha ta bỏ rơi ta tại Phong Ba đình."
Tần Vân hơi ngẩn ra.
"Hẹn gặp lại ở Phong Ba đình vào ngày 25 tháng 2 sang năm." Y Tiêu cười nói.
"Hẹn gặp lại ở Phong Ba đình." Tần Vân gật đầu.
Y Tiêu khẽ gật đầu rồi quay người rời đi.
Tần Vân đứng nhìn theo bóng lưng nàng.
...
Phía xa, vị trung niên đạo nhân tiến lại gần Y Tiêu. Nàng đi đến bên cạnh ông ta: "Sư thúc, chúng ta có thể đi được rồi."
"Tiểu huynh đệ Tần Vân này lần này giúp con rất nhiều, để ta qua nói chuyện với hắn một chút." Trung niên đạo nhân cười nói.
Y Tiêu hơi ngẩn người, rồi gật đầu.
Trung niên đạo nhân bước tới trước mặt Tần Vân.
Tần Vân thấy vị đạo nhân này đi tới, không khỏi có chút nghi hoặc. Ông ta mỉm cười nói: "Ta là sư thúc của Y Tiêu, hiệu là Minh Tượng."
"Bái kiến Minh Tượng tiền bối." Tần Vân hành lễ.
Trung niên đạo nhân gật đầu: "Ta nhìn ra được, ngươi có chút tình ý với Y Tiêu?"
Tần Vân sững sờ.
"Nhưng ta khuyên ngươi nên sớm từ bỏ ý định đó đi." Trong mắt trung niên đạo nhân bỗng hiện lên vẻ lạnh lẽo, ông ta nhàn nhạt nói: "Sư điệt của ta là đại đệ tử đương đại của Thần Tiêu môn, tuổi còn trẻ mà thực lực đã không thua kém gì ta, tương lai gần như chắc chắn bước vào cảnh giới Tiên Thiên Kim Đan! Hắn và Y Tiêu mới là một đôi trời sinh, ngay cả Y thị ở Côn Luân châu cũng rất ủng hộ mối lương duyên này."
Sắc mặt Tần Vân hơi biến đổi.
"Ngươi muốn ở bên cạnh Y Tiêu sao? Sư tôn của nàng sẽ không đồng ý, Y thị ở Côn Luân châu cũng sẽ không đồng ý." Minh Tượng đạo nhân lạnh lùng nói tiếp: "Y Tiêu năm nay mới 19 tuổi, Ngũ Hành Lôi Pháp đã viên mãn, Luyện Khí cũng đã đạt tới tầng 12 viên mãn. Lần này giết Thủy Thần đại yêu lập được công lớn, trong môn phái chắc chắn sẽ ban thưởng, lần này trở về e rằng sẽ một hơi bước vào Tiên Thiên. Còn ngươi thì sao? Đã 21 tuổi mà vẫn chưa nhập Tiên Thiên, ngay cả Y Tiêu ngươi cũng không bằng, nói gì đến việc so sánh với sư điệt của ta."
"Hơn nữa, lần này giết Thủy Thần đại yêu là nhờ Thần Tiêu môn ta ban cho rất nhiều bảo vật và định ra kế hoạch, ngươi chỉ phụ trách cận chiến, chẳng qua là được hưởng sái hào quang của Y Tiêu mà thôi! Có được một phần đại công đức, nghe nói còn chia được không ít lợi lộc từ xác Thủy Thần đại yêu? Hừ hừ, những thứ đó cho ngươi thì cứ giữ lấy mà dùng cho biết đủ đi."
"Về sau, không cho phép ngươi gặp lại nàng nữa!"
"Ngươi không xứng với nàng!"
"Nếu để ta biết ngươi còn dám gặp lại nàng, đừng trách ta vô tình! Hừ!"
Nói xong, trung niên đạo nhân quay người bỏ đi.
Vừa rồi đứng quan sát một lát, ông ta đã nhận ra quan hệ giữa Tần Vân và Y Tiêu có gì đó không bình thường, lập tức thấy không ổn! Sư điệt của ông ta là đại đệ tử cùng thế hệ, cũng là người do chính tay Minh Tượng đạo nhân nhìn lớn lên, ông ta đương nhiên mong muốn sư điệt và Y Tiêu kết thành đạo lữ. Ngay cả Phúc công tử của Trương gia ở Thần Tiêu môn hay Thập lục hoàng tử, ông ta đều không coi trọng. Phúc công tử thì quá nhỏ, mới 16 tuổi thì biết gì về tình ái. Còn Thập lục hoàng tử? Trong mắt Minh Tượng đạo nhân, hắn cũng đừng hòng tranh giành người với đại đệ tử của Thần Tiêu môn!
Còn về phần Tần Vân? Minh Tượng đạo nhân lại càng không thèm để vào mắt!
Trung niên đạo nhân đi đến bên cạnh Y Tiêu.
"Sư thúc, hai người nói chuyện gì vậy?" Y Tiêu hỏi.
"Không có gì, chỉ là vài câu xã giao thôi, hắn dám đi giết Thủy Thần đại yêu thì cũng coi như có chút can đảm." Trung niên đạo nhân mỉm cười, "Được rồi, chúng ta đi thôi. Hạc nhi!"
Vù.
Một con tiên hạc từ trên trời đáp xuống.
Trung niên đạo nhân dẫn theo Y Tiêu nhảy lên lưng hạc, con hạc vỗ cánh nhanh chóng xé gió bay đi. Trên lưng hạc, Y Tiêu không kìm được mà quay đầu nhìn lại chàng thanh niên đang đứng bên bờ sông phía dưới. Lần này từ biệt, không biết khi nào mới gặp lại, và lúc đó sẽ là cảnh tượng thế nào?

Truyện Cùng Thể Loại

Các Đại Năng Đã Để Lại Thần Thức


Lưu ý: Vui lòng tải app để có thể lưu lại thần thức trên truyện này
Tải app để đọc truyện sớm nhất