Phi Kiếm Vấn Đạo

Chương 72 Tân nhiệm quận trưởng

Chương 72 Tân nhiệm quận trưởng
Quảng Lăng, phủ quận trưởng.
Đêm nay, trong một tòa viện lạc thanh nhã tại phủ quận trưởng, đèn lồng đã sớm treo cao. Những thiếu nữ xinh đẹp lướt đi giữa các bàn tiệc, khách quý chật nhà, nâng ly cạn chén, bầu không khí vô cùng náo nhiệt.
Tần Vân ngồi ở bàn chính, cùng bàn còn có đại sư Mai Hà thuộc cảnh giới Tiên Thiên Hư Đan, tân thống lĩnh Thân Vệ quân là Thiết thống lĩnh, Hồng lão gia của Hồng gia, quận úy cùng với chính vị tân nhiệm quận trưởng.
Ở các bàn khác là quan viên thuộc phủ quận trưởng, quân đội, Thân Vệ quân, Lục Phiến Môn, cùng với một số gia chủ của các hào phú đại tộc và nhân vật nổi tiếng tại Quảng Lăng.
"Hồng huynh, nghe nói Cửu công tử nhà ông cũng đã khấu khai Tiên Môn rồi sao?" Tân nhiệm quận trưởng có dáng vẻ văn nhã, nhưng làn da ngăm đen, đôi mắt sắc bén như chim ưng, khi nhìn chằm chằm vào ai thường khiến đối phương cảm thấy áp lực nặng nề.
Hồng lão gia cười đáp: "Quận trưởng đại nhân, tiểu tử nhà tôi chỉ là theo một vị tán tu tu hành, may mắn khấu khai Tiên Môn, không đáng nhắc tới, không đáng nhắc tới."
"Tán tu thì đã sao? Ta vốn cũng xuất thân là tán tu, chẳng phải cũng đã bước vào cảnh giới Tiên Thiên đó sao?" Tân nhiệm quận trưởng cười nói.
Ngồi cùng bàn, Tần Vân quan sát vị tân quận trưởng này.
Theo lời cha kể, tân quận trưởng tên là Công Dã Bính, vốn là một tú tài, từng đảm nhận chức lại nhỏ trong quan phủ. Nhờ coi trọng việc tu hành, sau khi khấu khai Tiên Môn liền được triều đình trọng dụng, từng bước thăng tiến. Đến nay, ông ta đã bước vào Tiên Thiên Hư Đan cảnh, lại vừa mới qua tuổi 60. Với người tu hành Tiên Thiên, tuổi thọ còn rất dài, tiền đồ chắc chắn vô cùng rộng mở.
Tại Đại Xương vương triều, dù trị quốc cần trí tuệ, một người tu hành giỏi không có nghĩa là có thể quản lý một phương. Nhưng những người thực sự giữ vị trí cao như châu mục hay trọng thần triều đình, hầu hết đều là những người vừa có tài trị quốc, vừa có tu vi thâm hậu. Ngay cả Nhân Hoàng – vị tối cao của vương triều, người ngồi trên ngai vàng hơn 300 năm, cũng được công nhận là một trong những tuyệt thế cường giả của thiên hạ. Các trọng thần dưới trướng ngài đương nhiên cũng không phải hạng tầm thường.
"Nếu tiểu tử nhà tôi có thể bước vào Tiên Thiên, tôi nằm mơ cũng phải bật cười." Hồng lão gia hớn hở nói.
"Khi nào có thời gian, ông cứ bảo Cửu công tử đến chỗ ta, để ta gặp mặt một lần." Công Dã quận trưởng hàn huyên với Hồng lão gia vài câu rồi quay sang nhìn Tần Vân: "Tần công tử."
"Quận trưởng đại nhân." Tần Vân đáp lời.
Công Dã quận trưởng dùng đôi mắt chim ưng nhìn Tần Vân, trên mặt nở nụ cười: "Ta đến Quảng Lăng lần này, người muốn gặp nhất chính là Tần công tử. Thủy Thần đại yêu tác oai tác quái hơn 200 năm, triều đình luôn tìm cách trừ khử nhưng hắn hễ thấy nguy hiểm là trốn xuống sông sâu, ngay cả cao nhân Tiên Thiên Kim Đan cũng không làm gì được. Đến nay, nhờ Tần công tử cùng đệ tử Thần Tiêu Môn liên thủ mới trừ được đại họa cho mấy triệu dân chúng Quảng Lăng! Công Dã Bính ta thực lòng khâm phục Tần công tử, thực sự khâm phục! Ta ngồi vào ghế quận trưởng này cũng là muốn tạo phúc cho dân, nhưng so với đại công đức của Tần huynh thì thật không dám sánh bằng!"
"Quận trưởng đại nhân quá khen." Tần Vân nói, "Đại nhân là quan phụ mẫu của mấy triệu dân chúng Quảng Lăng, mỗi hành động đều ảnh hưởng đến vô số người. Dân chúng có được sống tốt hay không đều trông cậy vào sự cai quản của đại nhân."
"Tại vị một ngày, tạo phúc một phương, ta tự nhiên sẽ tận lực, không dám lười biếng." Công Dã quận trưởng mỉm cười nhìn Tần Vân, sau đó quay sang trò chuyện với đại sư Mai Hà về một vài sự tích Phật môn.
...
Công Dã quận trưởng mới nhậm chức nên tỏ ra khá nhiệt tình. Ông ta trò chuyện với nhóm của Tần Vân một lúc, rồi lại tiếp chuyện với các quan viên và gia chủ các đại tộc khác.
"Vị Công Dã quận trưởng này hoàn toàn khác với Ôn quận trưởng trước đây." Tần Vân vừa uống rượu vừa thầm đánh giá, "Ôn quận trưởng xuất thân đại tộc Nam Lăng Ôn thị, lại có tuổi nên làm việc khoan dung đại lượng, nhiều việc đều giao cho con trai là Ôn Xung xử lý. Còn Công Dã quận trưởng đi lên từ chức quan nhỏ, bản thân lại là Tiên Thiên Hư Đan cảnh, dù tỏ ra hòa nhã nhưng khí thế vô hình vẫn mang lại cảm giác áp bách. Có thể thấy, tận xương tủy ông ta là người bá đạo, cường thế. Những gia tộc ở Quảng Lăng sau này e là không dễ sống rồi."
Ngày hôm đó, tiệc tùng vui vẻ, Tần Vân cùng cha ra về.
Trong thư phòng.
Công Dã quận trưởng ngồi một mình, tâm niệm vừa động, một luồng dao động vô hình lan tỏa bao trùm cả căn phòng. Lúc này, dù có người đột nhiên đẩy cửa bước vào cũng chỉ thấy một mảnh tối đen, không nghe thấy bất kỳ âm thanh nào bên trong.
"Xoạt."
Công Dã quận trưởng vung tay, trên bàn xuất hiện một chiếc gương đồng cổ kính. Mặt gương gợn sóng rồi hiện lên hình ảnh một nam tử mặc bào đen, có đôi lông mày đỏ rực như máu, ánh mắt lóe lên huyết quang. Đó chính là đại yêu ma lừng danh thiên hạ — Cửu Sơn đảo chủ.
"Sư huynh, có chuyện gì vậy?" Công Dã quận trưởng mỉm cười hỏi.
"Chúc mừng sư đệ thăng quan, nay đã cai quản một phương." Cửu Sơn đảo chủ cũng cười đáp.
Công Dã quận trưởng nói: "Thật hiếm thấy Cửu Sơn sư huynh đến chúc mừng ta. Trong số đồng môn, ta là sư đệ nhân tộc xếp thứ bảy, thực lực yếu nhất, vốn luôn bị coi thường. Cửu Sơn sư huynh đã rời Vân Ma Sơn từ ngàn năm trước, tự lập làm vương, xưng bá một phương. Ta nhớ từ khi bái nhập Vân Ma Sơn mấy chục năm qua, sư huynh mới chỉ gặp ta đúng một lần."
"Ha ha, sư đệ, ta là yêu tộc, đệ là nhân tộc, thiên tư khác biệt. Nhân tộc các đệ thọ mệnh ngắn nhưng tu hành nhanh, yêu tộc chúng ta mỗi lần bế quan là 10 hay 20 năm, tự nhiên không có nhiều thời gian gặp mặt. Hơn nữa, sư đệ là đệ tử Vân Ma Sơn thâm nhập vào triều đình, ta cũng không dám tùy tiện quấy rầy, sợ làm lộ thân phận của đệ." Cửu Sơn đảo chủ trên mặt gương cười nói, "Còn lần này, ta ở Giang Châu đã ngàn năm, nay biết đệ đến Giang Châu làm quan, đương nhiên phải chúc mừng."
"Chỉ đơn giản là chúc mừng thôi sao?" Công Dã quận trưởng cười như không cười.
Có yêu tộc bái nhập Đạo môn, Phật môn, thì tự nhiên cũng có nhân tộc bái nhập yêu ma tông phái. Công Dã quận trưởng là đệ tử nòng cốt của Vân Ma Sơn, cùng vai vế với Cửu Sơn đảo chủ. Ông ta quá hiểu thủ đoạn tàn khốc của yêu ma. Cửu Sơn đảo chủ là một đại yêu ma Tiên Thiên Thực Đan cảnh lâu năm, nếu không có nguyên nhân đặc biệt, sao có thể chủ động liên lạc với người sư đệ này?
"Quả thực có một việc muốn phiền sư đệ." Cửu Sơn đảo chủ vào thẳng vấn đề.
"Nói đi, ta nghe đây." Công Dã quận trưởng mỉm cười, đúng như dự đoán.
Cửu Sơn đảo chủ nói: "Ta không giấu gì sư đệ, đồ đệ Thủy Viên của ta giúp ta thu thập tâm huyết đồng nam đồng nữ, nhưng không ngờ hắn lại bị tên Tần Vân và đệ tử Thần Tiêu Môn là Y Tiêu giết chết. Một lượng lớn tâm huyết đã rơi vào tay Tần Vân. Vì vậy, ta hy vọng sư đệ ra tay, bất kể dùng cách gì, phải đoạt lại số tâm huyết đó từ tay hắn."
"Ồ?" Công Dã quận trưởng cười nói, "Ta đã xem qua hồ sơ, trong đó ghi lại từng có 3 tên ma bộc đột nhập Tần phủ tập kích. Chắc là do sư huynh phái đến? Hóa ra là vì số tâm huyết này."
"Tiếc là đã thất bại. Sư đệ, đệ có cách nào không?" Cửu Sơn đảo chủ nói, "Chỉ cần đệ giúp ta xong việc này, ta nhất định không để đệ chịu thiệt."
"Ta có thể giúp." Khóe môi Công Dã quận trưởng nhếch lên, "Nhưng huynh phải dùng đoạn xương ngón tay Ma Thần thượng cổ kia để trao đổi."
"Xương ngón tay Ma Thần?" Ánh mắt Cửu Sơn đảo chủ hiện lên vẻ giận dữ, "Không thể nào."
"Ta không đòi huynh cho luôn, chỉ mượn để tham ngộ trong 50 năm, sau đó sẽ trả lại." Công Dã quận trưởng cười nói, "Chẳng lẽ ta lại dám chiếm đoạt đồ của sư huynh sao?"
"Đổi điều kiện khác đi, xương ngón tay Ma Thần không thể đưa cho đệ." Giọng Cửu Sơn đảo chủ trầm xuống. 50 năm? Ai biết 50 năm sau thực lực của tên sư đệ nhân tộc này sẽ thế nào, ngộ nhỡ lúc đó hắn không còn sợ lão nữa thì chắc chắn sẽ không trả.
Công Dã quận trưởng lắc đầu: "Vậy thì ta cũng chịu. Tần Vân kia thực lực phi phàm, sau lưng e là có tông phái tu hành đỉnh tiêm chống lưng. Hơn nữa hắn vừa giết Thủy Thần đại yêu, lập công đức lớn, nếu ta ra tay với hắn... trên triều đình ta cũng khó lòng ăn nói."
"Đưa xương ngón tay Ma Thần cho đệ thì đệ có thể ăn nói với triều đình sao?" Cửu Sơn đảo chủ cười lạnh, "Sư đệ, trong triều đình nhân tộc các đệ đấu đá tàn sát lẫn nhau còn được, huống chi chỉ là đối phó với một tên tu hành giả. Ta biết quan phủ các đệ có rất nhiều thủ đoạn. Đổi điều kiện đi, sư huynh sẽ ghi nhớ ân tình này."
"Tần Vân này, hôm nay ta vừa gặp qua, không dễ đối phó đâu. Thôi, bên ngoài hạ nhân đang gọi, ta phải ra ngoài một chút." Công Dã quận trưởng nói xong liền thu hồi pháp lực trên gương đồng, hình ảnh Cửu Sơn đảo chủ cũng biến mất.
"Hừ." Công Dã quận trưởng cười nhạo, "Muốn tùy ý sai khiến ta sao? Mơ đẹp quá đấy."
Dứt lời, ông ta đứng dậy rời khỏi thư phòng.
"Đại nhân." Đám thân vệ bên ngoài lập tức chờ lệnh.
"Đi, theo ta đến địa lao, đi thăm Lưu tộc trưởng của chúng ta một chút." Công Dã quận trưởng ra lệnh.

Truyện Cùng Thể Loại

Các Đại Năng Đã Để Lại Thần Thức


Lưu ý: Vui lòng tải app để có thể lưu lại thần thức trên truyện này
Tải app để đọc truyện sớm nhất