Chương 83 Long Đàm Hổ Huyệt
Trong phủ Quận thủ.
"Cứ giam hắn ở trong viện của ta, chính là gian phòng kia." Công Dã Quận thủ chỉ tay vào một căn phòng, "Xiềng xích phải khóa cho kỹ, xung quanh canh phòng nghiêm ngặt, không được để xảy ra sai sót nào."
"Tuân lệnh."
Đám thân vệ lập tức áp giải Tần Liệt Hổ đi tới, Tần Liệt Hổ vẫn trừng mắt nhìn chằm chằm Công Dã Quận thủ.
"Hừ, nếu không phải vì con trai ngươi, ta chỉ cần ra lệnh một tiếng là lấy mạng ngươi ngay lập tức." Công Dã Quận thủ thầm nghĩ. Triều đình ban cho Quận thủ đại quyền thống lĩnh một phương, giết một quan viên bát phẩm nhỏ bé vốn chẳng là gì. Tất nhiên, triều đình cũng có nhiều yêu cầu đối với Quận thủ, như việc đối phó yêu tộc hay quản lý dân sinh.
Công Dã Quận thủ bước vào một tĩnh thất, đóng cửa lại, một mình khoanh chân ngồi trên bồ đoàn.
"Ta dùng luật pháp triều đình, đường đường chính chính phái quan binh đối phó Tần gia. Tông phái đứng sau Tần Vân cũng không dám ra mặt." Công Dã Quận thủ thầm cười nhạo, "Tông phái tu hành hàng đầu? Trước mặt triều đình thì đáng là gì? Cho dù là cao nhân Tiên Thiên Kim Đan cảnh mạnh nhất của các tông phái đó cũng không dám tùy ý tàn sát quan binh. Bằng không, bị triều đình truy sát thì chỉ có nước bỏ mạng khắp nơi."
Triều đình thống trị toàn thiên hạ, lại nắm giữ phương pháp tu hành Thần Ma nhất mạch.
Chỉ riêng vùng Giang Châu, triều đình đã âm thầm điều động hai vị cao nhân Tiên Thiên Kim Đan cảnh tọa trấn, thực lực này không hề thua kém Cảnh Sơn Phái - một tông phái tu hành hàng đầu. Đó là còn chưa tính đến đông đảo Thần Ma Vệ và quân đội hùng hậu!
Thiên hạ có 19 châu!
Hơn nữa Vương Đô mới là nơi hội tụ vũ lực mạnh nhất của triều đình. Tính ra, triều đình mới là thế lực đệ nhất thiên hạ không thể tranh cãi! Chỉ có Thánh địa Đạo gia, Thánh địa Phật môn, hay các đại gia tộc như Y thị ở Côn Lôn Châu mới khiến triều đình phải lưu tâm, không muốn làm căng. Còn những tông phái tu hành hàng đầu thông thường, triều đình căn bản không mấy bận tâm.
Triều đình chỉ cần hạ lệnh một tiếng, chẳng phải Nguyên Phù Cung Chủ của Cảnh Sơn Phái đã lập tức tới tọa trấn Nghiễm Lăng để trừ yêu đó sao? Tại sao? Bởi vì triều đình là chính thống, đi theo triều đình thì tông phái mới có ngày tháng dễ chịu. Trong lịch sử, những tông phái chọc giận triều đình bị san bằng sơn môn là chuyện thường tình.
Về phần các tán tu hay những tông phái nhỏ yếu, thậm chí họ còn dứt khoát đầu quân cho triều đình! Giống như Thiết thống lĩnh hay Phương thống lĩnh, mỗi người đều giữ chức quan trong triều.
"Chỉ cần việc ta làm có luật pháp làm căn cứ, không có sơ hở lớn, tông phái đứng sau hắn sẽ không dám tới đối đầu với quan binh." Công Dã Quận thủ tính toán, "Đáng tiếc, Tần Vân kia tuổi còn trẻ mà khi ta phái binh truy bắt, bức bách như vậy hắn vẫn nhẫn nhịn được! Nếu hắn đại khai sát giới, giết một nhóm quan binh... Hừ hừ, dù hắn có là cao nhân Tiên Thiên Kim Đan cảnh, triều đình cũng sẽ bắt hắn!"
"Xem ra, tông phái phía sau đã cảnh báo hắn rồi."
"Nhưng ván thứ nhất ngươi không trúng chiêu, vậy còn ván thứ hai?" Công Dã Quận thủ đầy mong đợi.
"Trong Lục Phiến Môn giờ đây ta đã bố trí như long đàm hổ huyệt. Ngươi không vào, đại ca ngươi sẽ phải chịu cực hình mỗi ngày, thậm chí bị hành hạ đến chết. Ngươi lẽ nào trơ mắt nhìn đại ca mình chết sao?" Trong mắt Công Dã Quận thủ thoáng hiện tia sáng đen kỳ quái.
...
Tần Vân đang đi trên đường phố.
Phố xá lúc này rất náo nhiệt, hầu như đâu đâu cũng nghe thấy tiếng bàn tán xôn xao! Trong các tửu lâu, trà quán đều nghị luận về chuyện Tần gia, Tần nhị công tử và vị Quận thủ mới.
"Hóa ra là Tần nhị công tử cùng đệ tử Thần Tiêu Môn giết Thủy Thần đại yêu sao? Công đức lớn như vậy mà Quận thủ đại nhân lại đối phó hắn?"
"Thế nên Quận thủ đại nhân hiện giờ cũng đang đau đầu đấy thôi! Tần nhị công tử đúng là thần tiên, lúc nãy khắp thành đều nghe thấy tiếng của ngài ấy."
"Nói nhỏ thôi, quan binh tới kìa."
"Sợ cái gì! Lúc trước quan binh vây công Tần phủ chẳng có ai chết cả, rất nhiều người trong số họ còn cảm kích Tần nhị công tử đấy."
Tiếng bàn tán vang lên khắp nơi.
Đám binh sĩ đang chạy đôn chạy đáo cũng cảm thấy bất lực, bọn họ chỉ có thể làm theo lệnh đi lục soát từng nhà: "Tránh ra hết, các người có thấy một thanh niên đi cùng một già một trẻ và hai đứa nhỏ 3, 4 tuổi không?"
Tần Vân chứng kiến cảnh này.
Lúc này hắn đã thay một bộ áo vải màu xám bình thường, toàn thân tỏa ra những gợn sóng kỳ lạ. Người phàm xung quanh dù có nhìn thấy Tần Vân cũng sẽ tự nhiên quên mất dáng vẻ của hắn. Dù có cố nhớ lại, họ cũng chỉ nhớ mang máng là đã gặp một người qua đường. Môn pháp thuật này tên là Thần Ẩn Thuật! Bản thân pháp thuật không phức tạp, nhưng yêu cầu về hồn phách và tinh thần rất cao, người mới tu hành thông thường không thể thi triển được.
Giống như Y Tiêu, nàng đã luyện khí 12 tầng viên mãn, tinh thần mạnh mẽ, sắp bước vào Tiên Thiên nên đương nhiên thi triển được. Với dung mạo của nàng, người phàm bình thường đều bị ảnh hưởng, chỉ có những người tu hành có tinh thần mạnh mẽ mới thấy rõ được.
Tần Vân trước đây không cần dùng, nhưng giờ cũng giống như Y Tiêu, thi triển Thần Ẩn Thuật này.
"Khắp nơi đều đang lùng sục sao?" Tần Vân thầm lắc đầu.
"A?"
Tần Vân đột ngột ngẩng đầu, chỉ thấy mờ ảo một con chim bay qua trên cao.
"Ba bức thư đã bắt đầu được gửi đi? Tốc độ của Hồng Cửu thật nhanh." Tần Vân đã lưu lại dấu ấn chân nguyên trên thư, nếu ai tự ý mở ra hắn sẽ cảm nhận được ngay. Trong một phạm vi nhất định, hắn cũng có thể mơ hồ cảm nhận được vị trí của chúng. Hiện giờ hắn thấy ba bức thư đang bay đi ba hướng khác nhau với tốc độ cực nhanh, trong đó có một bức đã ra khỏi phạm vi quận Nghiễm Lăng, rõ ràng đã bắt đầu dùng chim đưa tin.
"Tuy ta có thể âm thầm nghĩ cách cứu đại ca và cha, nhưng muốn rửa sạch tội danh thì vẫn phải dựa vào Vương lão tướng quân và những người khác." Tần Vân thầm nghĩ, "Ta dù sao cũng là người tu hành, chưa gia nhập quan trường, mà dù có gia nhập thì địa vị không đủ cao cũng không có tư cách dâng thư lên triều đình."
"Phải rửa sạch tội danh thì cha mẹ và cả nhà anh trai ta mới có thể đường đường chính chính đi lại bên ngoài, bằng không chỉ có thể trốn tránh mãi." Tần Vân cũng thầm hận trong lòng.
May mà chính mình đã lập công lớn trong việc trừ khử Thủy Thần đại yêu. Chỉ là trước đó để giữ bí mật về kiếm ý, hắn đã nói với triều đình rằng mình chỉ hỗ trợ cận chiến. Công lao chủ yếu vẫn thuộc về Y Tiêu và bảo vật của Thần Tiêu Môn. Vì vậy, triều đình tính công lao thì Thần Tiêu Môn chiếm đến 8, 9 phần, hắn chỉ có 1, 2 phần.
Bằng không, nếu toàn bộ công lao thuộc về hắn, triều đình chắc chắn sẽ trọng thưởng, nhưng như vậy cũng khiến mọi đại yêu ma trên đời đều chú ý đến hắn. Yêu tộc có thể đối đầu với nhân tộc suốt năm tháng dài đằng đẵng, nếu bị chúng nhắm vào, trừ khi hắn trốn trong các thánh địa Đạo gia hay hoàng cung, bằng không khó mà thoát khỏi sự truy sát.
"Được cái này thì mất cái kia."
"Thôi được, dù thế nào đi nữa, trước tiên ta phải cứu đại ca và cha ra đã. Còn việc rửa sạch tội danh, nếu Vương lão tướng quân giúp được thì tốt, nếu không giải quyết được thì đợi khi thực lực ta mạnh hơn, tầm ảnh hưởng lớn hơn sẽ xử lý việc này sau." Tần Vân thầm tính.
Hắn bước đi trông có vẻ bình thường nhưng thực chất cực nhanh.
Chẳng mấy chốc đã tới Lục Phiến Môn.
Tần Vân rẽ vào một con ngõ nhỏ bên cạnh, sau đó cả người biến mất không dấu vết.
Hắn đã thi triển Ẩn Thân Thuật!
Dưới trạng thái ẩn thân, những phương pháp như mở pháp nhãn hay dùng tinh thần cảm ứng đều có thể phá giải, nhưng đó là việc của người tu hành. Đám bộ khoái và nha dịch trong Lục Phiến Môn vốn không phải người tu hành. Lần này Quận thủ có điều động vài kẻ có tu vi đến, nhưng Tần Vân thông qua bản mệnh phi kiếm đã xác định được vị trí của chúng. Chỉ cần giữ khoảng cách đủ xa, đối phương dù có mở pháp nhãn cũng không phát hiện ra hắn.
Tần Vân ẩn thân, hiên ngang bước qua đại môn Lục Phiến Môn, đám nha dịch canh cửa trừng mắt nhìn mà chẳng thấy gì.
"Bên trong có người tu hành." Tần Vân nhận ra họ, dù sao trước đó hắn cũng từng đến phủ Quận thủ nên biết mặt đám thủ hạ này.
"Bọn chúng đều rất yếu, không đáng bận tâm. Trước tiên phải phá giải trận pháp, đây là trận pháp duy nhất trong Lục Phiến Môn." Tần Vân hành động rất thong dong, bởi bản mệnh phi kiếm giúp hắn cảm nhận rõ ràng mọi thứ trong phạm vi trăm trượng. Hắn đã sớm phát hiện ra trận pháp này, hơn nữa tình hình trong Lục Phiến Môn cha hắn cũng đã kể qua.
Trong bóng tối, Tần Vân thả phi kiếm ra.
Vèo!
Bản mệnh phi kiếm như một con cá nhỏ, men theo góc tường Lục Phiến Môn, cấp tốc lao về một phía.