Chương 93 Công Dã Bính chân diện mục
Tần Vân đi vào từ cửa chính, nhanh chóng tiến vào tiền đình viện.
Tiền đình viện rất rộng, dưới một gốc đại thụ, Công Dã Bính đang khoan thai ngồi đó. Trên bàn đá đặt một bầu rượu ấm trên lò than, đêm cuối thu đã rất lạnh, lửa than trong lò nhỏ cháy đỏ rực.
Trước mặt Công Dã Bính đặt một chén rượu và một đĩa lạc rang.
"Đến rồi, ngồi đi." Công Dã Bính mỉm cười nhìn Tần Vân.
Tần Vân nhíu mày, đưa mắt quét qua xung quanh. Hắn có thể cảm ứng được trong Trần Viên này sớm đã bố trí trận pháp, nhưng hắn vẫn tới! Một là vì tự tin vào bản thân, tin rằng trận pháp do Công Dã Bính bố trí chắc chắn không bằng trận pháp của triều đình tại phủ quận trưởng. Hai là vì sinh tử của phụ thân khiến hắn không thể không đến.
"Công Dã quận trưởng, ta đã đến, cha ta đâu?" Tần Vân bước tới, bình tĩnh ngồi xuống đối diện.
Công Dã Bính tự tay đặt một chén rượu trước mặt Tần Vân, cầm bầu rượu bên cạnh rót đầy, nước rượu vẫn còn bốc hơi nóng.
"Hôm nay rất lạnh, uống một chén rượu nóng cho thoải mái." Công Dã Bính cười nói.
Tần Vân không hề động vào chén rượu.
Liếc qua làn nước, hắn phát hiện rượu hơi đục.
Công Dã Bính cũng không để tâm, tự rót đầy chén mình, thong thả nhấp một ngụm: "Đây là loại rượu đục bán ngoài phố, rất rẻ. Còn nhớ lúc ta còn trẻ, thích nhất là uống loại rượu này dưới đèn đọc sách. Khi đó nương tử luôn ở bên cạnh, hâm rượu và rót cho ta." Lão lại bốc một hạt lạc ném vào miệng.
Tần Vân cứ thế lạnh lùng nhìn lão.
"Đáng tiếc thay, nương tử của ta chết rồi, chính tay ta đã giết nàng." Công Dã Bính thấp giọng thở dài, "Ai bảo nàng phát hiện ra bí mật của ta? Chỉ có người chết mới giữ được bí mật tuyệt đối."
"Ta làm đúng, chỉ là thỉnh thoảng lại nhớ tới nàng." Công Dã Bính đặt chén rượu xuống, "Biết tại sao ta lại nói với ngươi những điều này không?"
Tần Vân nhìn lão đầy căm phẫn: "Phát hiện bí mật của ngươi, ngươi liền giết cả thê tử sao?"
"Ha ha..."
Công Dã Bính cười rộ lên: "Không nói chuyện nương tử nữa! Ngươi chẳng phải rất hiếu kỳ vì sao ta lại đối phó Tần gia, đối phó ngươi sao?"
"Đúng vậy, ta rất tò mò. Ta tự hỏi mình và ngươi vốn không oán không thù, thậm chí còn chưa từng quen biết." Tần Vân đáp.
"Phải!"
Công Dã Bính gật đầu: "Trước kia không quen biết, ta đối phó ngươi là vì một món bảo vật."
"Bảo vật?" Tần Vân nhíu mày, "Quả nhiên là vì bảo vật."
Người chết vì tiền, chim chết vì mồi.
Thế gian này kẻ mất mạng vì bảo vật, tài vật nhiều vô kể, không ngờ Tần gia gặp họa cũng là vì nguyên nhân này.
"Là vật gì?" Tần Vân đã có dự cảm.
"Một lọ máu." Công Dã Bính nói.
Đồng tử Tần Vân co rụt lại, lạnh giọng: "Thật sự là vì lọ máu đó. Trước đây Cửu Sơn đảo chủ phái ba tên ma bộc tập kích ta, ta đã thấy lạ, nhưng chỉ nghĩ hắn và Thủy Thần đại yêu có tình nghĩa thầy trò sâu nặng. Nhưng về sau ngay cả Kim Tiêu đại yêu cũng ra tay, ta liền thấy không bình thường. Kim Tiêu đại yêu nổi danh kiêu ngạo, lại cam tâm tình nguyện đánh lén một người tu hành trong quận thành, lũ đại yêu ma từ khi nào lại trọng tình nghĩa như vậy? Qua hai lần tập kích đó, ta đoán chắc chắn không chỉ vì thù hận, nhưng không rõ bọn chúng muốn thứ gì. Đến khi gia tộc Mặc Đài tìm tới, ta mới biết là vì lọ máu này. Lúc đó ta đã nghi ngờ, phải chăng thuộc hạ của Cửu Sơn đảo chủ cũng vì nó mà đến?"
"Đó mới chỉ là suy đoán, hôm nay ngươi cũng vì lọ máu này mà lộ mặt." Tần Vân gật đầu, "Xem ra nó thực sự rất đặc biệt."
"Phải." Công Dã Bính mỉm cười gật đầu, "Giao nó cho ta, cha ngươi có thể sống. Nếu không, ông ta sẽ chết ngay lập tức."
Tần Vân lạnh lùng đáp: "Lọ máu này có thể đưa cho ngươi, nhưng phải tiền trao cháo múc. Nếu không, ta thà hủy diệt nó."
Công Dã Bính nhìn Tần Vân rồi bật cười.
"Được, quyết định vậy đi!" Công Dã Bính vỗ tay nhẹ hai cái.
Từ phía sau, hai tên thủ vệ áp giải Tần Liệt Hổ đi tới. Ông bị xích sắt trói chặt, miệng bị nhét giẻ. Nhìn thấy Tần Vân, ông lập tức lộ vẻ lo lắng.
"Lọ máu đâu?" Công Dã Bính hỏi.
Tần Vân lấy từ trong Túi Càn Khôn bên hông ra một chiếc bình màu xám. Trước khi tới đây, hắn đã lường trước nên âm thầm trích ra một ít máu để sau này điều tra.
"Mở nắp bình ra." Công Dã Bính ra lệnh.
Tần Vân gật đầu, mở nút lọ.
Công dã Bính lập tức dùng tinh thần lực thấm vào trong bình, cảm nhận được lượng máu dạt dào như một dòng sông nhỏ bên trong.
"Nhiều máu tim đồng nam đồng nữ như vậy." Công Dã Bính thầm kinh hãi, "Phải tốn bao nhiêu trái tim đồng nam đồng nữ đây? Thủy Thần sư điệt tích lũy hơn 200 năm, e là 2-3 phần đều ở đây cả. Khó trách Cửu Sơn sư huynh thèm khát đến thế."
"Tốt, chính là nó." Công Dã Bính cười nói, rồi đứng dậy bước tới bên cạnh Tần Liệt Hổ.
Tần Vân cũng đậy nắp bình lại.
"Một tay giao người, một tay giao hàng." Công Dã Bính nói.
"Một tay giao người, một tay giao hàng." Tần Vân đáp lời. Hắn rất cẩn thận, điều khiển thiên địa lực lượng bao bọc chiếc bình xám bay về phía Công Dã Bính.
Công Dã Bính thấy vậy mới đẩy Tần Liệt Hổ ra, Tần Liệt Hổ lập tức chạy về phía con trai.
Khi phụ thân đã chạy tới gần, Tần Vân lướt tới bên cạnh, đưa tay vạch một đường. Keng keng keng! Những sợi xích sắt trên người Tần Liệt Hổ đều bị cắt đứt, rơi xuống đất.
Ở phía bên kia, Công Dã Bính cũng đưa tay bắt lấy chiếc bình xám, lập tức cất vào ngực, nụ cười trên mặt càng thêm rạng rỡ.
"Chúng ta có thể đi được chưa?" Tần Vân nhìn Công Dã Bính. Trong Trần Viên có trận pháp, hắn muốn đưa phụ thân rời khỏi đây trước. Muốn đối phó Công Dã Bính thì lúc này chưa phải thời cơ tốt nhất.
"Đi?"
Công Dã Bính quay lại bàn đá ngồi xuống, bưng chén rượu lên liếc nhìn Tần Vân: "Các ngươi còn có thể đi đâu?"
Vừa dứt lời.
Xoạt!
Toàn bộ Trần Viên bỗng bừng lên ánh sáng u ám, một màn đêm vô hình bao trùm lấy khu vườn. Cảm ứng tinh thần của Tần Vân bị giới hạn hoàn toàn bên trong Trần Viên, không thể thấu ra ngoài được nữa.
"Vân nhi, cẩn thận." Tần Liệt Hổ biến sắc.
Công Dã Bính nhấp một ngụm rượu, nhíu mày: "Trận pháp kích hoạt mới phát hiện ra sao? Ngươi vậy mà đã đột phá Tiên Thiên rồi? Trước đó ta hoàn toàn không nhận thấy, là ngươi che giấu thực lực, hay mới đột phá gần đây?"
"Ngươi định động thủ?" Tần Vân nhìn lão.
Công Dã Bính thong thả cười: "Ta giết nương tử vì chỉ có người chết mới giữ được bí mật. Cho nên, các ngươi cũng làm người chết đi thôi. Dù thực lực ngươi có đột phá thì kết cục vẫn vậy! Công Dã Bính ta muốn giết người, một khi đã ra tay thì chưa bao giờ thất thủ."
Nói đoạn, lão lật tay, đầu ngón tay xuất hiện một đóa hoa màu hồng.
"Đi."
Đóa hoa màu hồng đột ngột xoay tròn bay ra. Trong lúc bay, từng cánh hoa tách rời, mang theo quỹ đạo kỳ dị bao vây giảo sát Tần Vân từ nhiều hướng. Những cánh hoa này xé rách không khí với tốc độ cực nhanh, để lại những tàn ảnh liên tiếp.
"Không xong!" Tần Vân cảm nhận được đóa hoa này khi phân rã, ngoài những cánh hoa hữu hình còn có loại 'phấn hoa' mắt thường không thấy được đang tràn ngập không khí, nhanh chóng xâm nhập tới.
May mắn là luôn duy trì trạng thái Thiên Nhân Hợp Nhất, Tần Vân lập tức điều khiển thiên địa lực lượng ngăn cản đám phấn hoa đó.
Phấn hoa lan tới chỗ hai tên thủ vệ vừa áp giải Tần Liệt Hổ, hai kẻ đó lập tức run rẩy, kêu lên thảm thiết: "Quận trưởng đại nhân, cứu mạng, cứu..." Lời chưa dứt, mắt bọn chúng đã trợn ngược, ngã nhào xuống đất chết tươi vì trúng độc.
"Ta đã nói rồi, chỉ có người chết mới giữ được bí mật." Công Dã Bính liếc nhìn xác hai tên thân vệ, "Đêm nay kẻ nào thấy lọ máu đó, kẻ nào biết ta gặp Tần Vân, đều phải chết."
Vút vút vút!
Tần Vân vung tay, những luồng kiếm quang lóe lên.
Giữa không trung, mười đường kiếm khí đan xen, đánh bật toàn bộ cánh hoa ra xa.
Công Dã Bính ngồi bên cạnh thấy vậy thì thở dài: "Kiếm Tiên quả nhiên có chút bản lĩnh."
Đột nhiên, cơ thể lão xảy ra biến hóa kinh người.
Lão biến thành một quái vật hình người phủ đầy vảy đỏ, trên vai mọc ra những gai nhọn màu đen, giữa trán xuất hiện đồ án cánh hoa màu huyết sắc. Một làn sương mù màu đỏ sậm nóng bỏng tỏa ra từ cơ thể lão. Con quái vật thở ra những luồng khí nóng rực, đôi mắt đầy tà ác nhìn Tần Vân: "Nương tử của ta chính là vì phát hiện ra bí mật này nên mới phải chết. Giờ thì đến lượt các ngươi."