Phi Kiếm Vấn Đạo

Chương 96 Tần Vân muốn giết ta!

Chương 96 Tần Vân muốn giết ta!
Khoảng cách đường thẳng từ Trần Viên đến phủ quận trưởng chỉ hơn hai dặm.
Công Dã Bính thi triển Huyết Độn thuật, hóa thành một đạo lưu quang đỏ sậm lao thẳng về phía phủ quận trưởng: "Trốn về phủ quận trưởng, chỉ cần vào được bên trong, mượn nhờ các trận pháp ở đó là ta có thể giữ được tính mạng. Sau đó sẽ sắp xếp yêu quái tới cứu ta, chỉ cần tìm loại yêu quái biết độn địa... là có thể đưa ta lặng lẽ rời đi. Thân phận của ta đã bại lộ, một khi Tần Vân tố giác, triều đình nhất định sẽ điều tra nghiêm ngặt, chức quan này chắc chắn không giữ được nữa."
Oanh!
Kiếm quang từ Bản Mệnh Phi Kiếm mang theo tiếng sấm rền vang, hóa thành luồng hồng quang chói mắt một lần nữa lao tới. Uy thế quá mạnh, đôi bàn tay lớn mà lão dùng để ngăn cản lúc trước đã sớm rạn nứt. Lúc này Công Dã Bính chỉ có thể liều mạng né tránh chỗ hiểm. Oanh —— phi kiếm lại xuyên qua cơ thể Công Dã Bính. Hiện tại thân thể lão vô cùng kiên cố, gần như pháp bảo, sức sống của ma thân lại cực kỳ ngoan cường, dù bị đâm thủng nhiều lỗ nhưng vẫn chưa chết.
"Không ổn."
Tần Vân đạp trên phi kiếm màu đen đuổi theo phía sau, sắc mặt biến đổi: "Không thể để hắn chạy về phủ quận trưởng, trận pháp ở đó mạnh hơn Trần Viên rất nhiều."
"Oanh."
Tâm niệm vừa động.
Bản Mệnh Phi Kiếm lập tức thay đổi cách thức tấn công. Lần này khi lao đến sát thân thể Công Dã Bính, phi kiếm đột ngột vạch ra một đường vòng cung, hung hăng đập mạnh vào người lão. Chiêu số của phi kiếm vốn đa dạng, từ đâm, cắt, vung, bổ đến đập, xoay... chẳng qua chiêu 'đâm' có khả năng xuyên thấu mạnh nhất nên thường được sử dụng mà thôi.
Thi triển chiêu 'Phá Hiểu', uy thế phi kiếm cuồn cuộn như sóng lớn, phẫn nộ vỗ vào người Công Dã Bính, khiến lão rơi thẳng xuống dưới, đập mạnh xuống đường phố. May mà đang là ban đêm nên trên đường rất ít người qua lại.
Ầm ầm ~~~~
Mặt đường lún sâu xuống.
Công Dã Bính kinh hoàng, một mặt tiếp tục thi triển Huyết Độn thuật điên cuồng lao về hướng phủ quận trưởng, mặt khác cao giọng quát lớn: "Ta chính là quận trưởng Công Dã Bính, Tần Vân muốn giết ta! Tần Vân muốn giết ta!!!"
Tiếng quát được quán thâu Tiên Thiên Chân Nguyên, vang dội như sấm nổ, truyền xa khắp bốn phương tám hướng trong phạm vi vài dặm! Ngay cả lực lượng thiên địa mà Tần Vân thao túng cũng không thể ngăn cách, sức xuyên thấu của âm thanh này quá mạnh.
Nhiều cư dân xung quanh vốn đã đi ngủ, bỗng nhiên bên tai nổ vang một tiếng.
"Ta chính là quận trưởng Công Dã Bính, Tần Vân muốn giết ta! Tần Vân muốn giết ta!!!"
Tiếng động quá lớn khiến họ đều choàng tỉnh.
"Chuyện gì xảy ra vậy?"
"Quận trưởng? Tần Vân muốn giết quận trưởng sao?" Các cư dân đều ngơ ngác, một số người chưa ngủ nhìn qua cửa sổ ra xa, chỉ thấy bụi đất mịt mù.
Một đạo lưu quang bay phía trước, một thân ảnh đạp phi kiếm đuổi theo sau.
Oanh.
Đạo lưu quang phía trước lại bị đập xuống đất, rồi lại nỗ lực bay lên. Mỗi khi lão vừa bay lên, lại có từng đạo hồng quang xuyên qua thân thể!
...
"Quận trưởng đại nhân!" Lúc này nơi Tần Vân và Công Dã Bính giao chiến chỉ còn cách phủ quận trưởng hơn trăm trượng, tiếng gầm của Công Dã Bính tự nhiên truyền tới phủ. Trong phút chốc, rất nhiều thân vệ leo lên tường viện, cũng có không ít người chạy ra khỏi phủ, hướng về phía cuộc chiến mà nhìn.
"Nhanh, mau đi cứu quận trưởng đại nhân."
"Tần Vân muốn giết quận trưởng!"
Các thân vệ hô hoán, tuy có người chạy ra khỏi cửa phủ nhưng tốc độ lại chậm vô cùng, có kẻ còn cố ý do dự tụt lại phía sau cùng.
Ai mà không biết Tần Vân công tử có thực lực kinh khủng thế nào? Bây giờ đến cả quận trưởng mà hắn cũng muốn giết, đám thân vệ này xông lên chẳng phải là nộp mạng sao? Nhưng nếu không đuổi theo cứu viện thì lại phạm tội bảo hộ không hiệu quả, cũng là tội lớn. Vì vậy, tuy bọn họ đều chạy về phía đó nhưng ai nấy đều ngầm hiểu mà đi rất chậm.
Oanh!
Oanh!
Oanh!
Công Dã Bính dốc sức liều mạng bay, nhưng cứ vừa bay lên là bị đập xuống đất, rồi lại bị phi kiếm nện xuống.
Trên mặt đất xuất hiện từng hố sâu hoắm.
Phi kiếm đã đâm thủng thân thể lão không biết bao nhiêu lần, thậm chí cả đầu lâu cũng bị đâm xuyên một lần. Nhưng vết thương ở đầu lại đang chậm rãi khép lại, tuy đầu óc nổ tung, thương thế trầm trọng nhưng vẫn chưa lấy được mạng lão.
"Ta sẽ không chết, không thể chết được, phải trốn về phủ quận trưởng! Trốn về phủ quận trưởng!" Công Dã Bính lúc này trông thảm hại như một gã ăn mày, lão chỉ có một ý niệm duy nhất là chạy về phủ.
"Phập." Cuối cùng, khi phi kiếm của Tần Vân xuyên qua người Công Dã Bính một lần nữa, cơ thể lão run bắn lên, hai mắt trợn trừng đầy vẻ tuyệt vọng.
"Xong rồi."
Trái tim quan trọng nhất chính là hạt nhân của ma thân, chỉ cần trái tim còn nguyên vẹn thì các vết thương khác đều có thể từ từ hồi phục. Nhưng giờ đây nội tạng đã bị đâm nát, thực sự đã kết thúc rồi.
"Ầm ầm ~~~"
Thân thể Công Dã Bính ngã gục xuống đất, luồng sáng đỏ sậm nồng đậm bao quanh cũng tan biến, lộ ra dáng vẻ thật sự.
Lão đã sớm khôi phục hình dáng người thường, quần áo rách nát, khắp người đầy vết thương.
Nằm vật trên mặt đất, bụi bặm bám đầy thân, lão ngẩng đầu nhìn Tần Vân đang đạp phi kiếm trên không trung, lại nhìn đám thân vệ đang "chậm chạp" chạy tới phía xa. Giây phút này, trong đầu lão hiện lên biết bao cảnh tượng: khi còn trẻ, nương tử cùng lão sống nương tựa lẫn nhau, chăm sóc lão từng chút một. Nhà nghèo, biết lão thích uống rượu, nàng liền chắt bóp tiền mua chút rượu đục, hâm nóng cho lão uống mỗi buổi chiều đọc sách.
Lão đã dốc sức luồn cúi vì quyền thế và tài phú, thậm chí đầu nhập vào yêu ma. Khi nương tử phát hiện ra bí mật, lão đã ra tay giết chết người thân thiết nhất của mình. Lão cứ thế từng bước leo lên vị trí ngày hôm nay.
"Không ngờ Công Dã Bính ta lại chết trong tay ngươi." Công Dã Bính nhìn Tần Vân.
"Cấu kết với yêu ma, ngươi đáng chết." Tần Vân cảm nhận được sinh mệnh của Công Dã Bính đang suy yếu nhanh chóng, trong lòng không một chút thương hại, chỉ có sát ý! Trên đường du lịch thiên hạ, hắn đã chứng kiến quá nhiều sự tàn nhẫn của yêu ma, coi con người là thức ăn, giết chóc vô số. Công Dã Bính thân là nhân tộc lại cam tâm làm tay sai cho yêu ma, càng thêm đáng chết.
Công Dã Bính lại gầm nhẹ: "Còn muốn vu khống ta cấu kết yêu ma sao? Điều đó cũng không che giấu được việc ngươi giết quận trưởng đương nhiệm, triều đình sẽ không buông tha cho ngươi đâu!"
Cùng với tiếng gầm cuối cùng, hơi thở của lão hoàn toàn lịm đi.
Công Dã Bính gục đầu, cơ thể mềm nhũn nằm bất động trên đất. Nhưng ngay sau đó, thân thể lão bắt đầu tan biến không một tiếng động, toàn bộ cơ thể phân hủy, đến cả từng giọt máu cũng tự nhiên tan biến vào hư không.
Trong chớp mắt, Công Dã Bính đã hoàn toàn biến mất, hài cốt không còn, đến một sợi tóc cũng không tìm thấy.
"Cái gì?"
Tần Vân biến sắc.
Hắn truy sát Công Dã Bính, một là để trừ khử mối họa lớn này, hai là muốn lấy được xác của lão! Dùng thi thể đó để chứng minh Công Dã Bính tu hành ma pháp, đọa lạc thành yêu ma! Nhưng bây giờ xác của lão lại tan biến hoàn toàn thành hư vô, trả về cho thiên địa, điều này khiến Tần Vân không thể tin nổi.
Hắn đâu biết rằng, những "hạt giống" mà giới yêu ma phái vào thâm nhập triều đình vốn cực kỳ hiếm hoi, mỗi kẻ đều được dốc sức bồi dưỡng và thiết lập vô số thủ đoạn bảo mật. Trong triều đình, trừ phi là những cường giả kinh khủng như Nhân Hoàng, nếu không căn bản không ai nhìn ra thân phận thật của những gian tế này. Hơn nữa, một khi bỏ mạng, cơ thể sẽ hoàn toàn tiêu biến, không để lại bất kỳ bằng chứng phạm tội nào.
"Tần Vân thực sự đã giết quận trưởng?" Đám thân vệ đứng hình, trợn mắt há hốc mồm.
"Đó có phải Tần Vân không?"
"Nhìn không rõ lắm."
Các thân vệ nhìn Tần Vân đang đạp phi kiếm trên không. Lúc này quanh thân Tần Vân có Chân Nguyên hộ thể, ánh sáng lưu chuyển lấp loáng khiến người ta khó lòng nhìn rõ dung mạo.
"Quận trưởng trước khi chết đã nói rõ ràng là Tần Vân giết ngài ấy."
"Giết quận trưởng... Đã lâu lắm rồi thiên hạ mới nghe chuyện có quận trưởng bị giết. Tần Vân liệu có vì diệt khẩu mà giết luôn chúng ta không?"
"Muốn diệt khẩu thì phải giết sạch tất cả mọi người xung quanh, bao gồm thân vệ, gia quyến và cả cư dân lân cận, sợ rằng phải đến gần vạn người. Tần Vân công tử chắc không tàn nhẫn đến thế đâu."
"Không diệt khẩu thì tội giết quận trưởng lớn như vậy, triều đình nhất định sẽ xử tử hắn."
Đám thân vệ run rẩy sợ hãi, thậm chí có người bắt đầu lùi lại phía sau.
Tần Vân đứng giữa không trung, sắc mặt vô cùng khó coi.
Hắn biết mình đã rơi vào tình huống tồi tệ nhất! Hắn thật không ngờ một đại yêu ma mạnh mẽ sau khi chết lại có thể tan biến hoàn toàn. Tuy trong Trần Viên có khí tức yêu ma ăn mòn cây cỏ, nhưng không ai có thể chứng minh Công Dã Bính từng đến đó, càng không thể chứng minh chính lão là người phóng ra khí tức ấy.
"Ta đã giết quận trưởng, nhưng lại không cách nào chứng minh kẻ vừa tan xương nát thịt kia chính là yêu ma."
"Giết một quận trưởng đương nhiệm... tội trạng không khác gì thảm sát binh lính triều đình."
"Triều đình sẽ không buông tha cho ta. Nếu không chứng minh được Công Dã Bính là yêu ma, không chứng minh được mình trong sạch, triều đình chắc chắn sẽ truy sát ta đến cùng." Tần Vân càng nghĩ sắc mặt càng trầm trọng.
Hắn nhìn đám binh lính thân vệ đang hoảng sợ lùi lại phía trước, nhìn những thân vệ trên tường thành phủ quận trưởng.
Tần Vân lại quay đầu nhìn những người dân bị động tĩnh cuộc chiến thu hút, một số người đang đứng trên lầu cao từ xa quan sát.
Giết sạch bọn họ? Diệt khẩu sao?
Tần Vân chưa từng nghĩ tới chuyện đó.
"Chạy thôi, dù thế nào cũng phải chạy trước, chạy càng xa càng tốt." Tần Vân vung tay thu hồi những vật dụng còn sót lại của Công Dã Bính trên mặt đất. Sau đó hắn đạp lên phi kiếm, vút một cái biến mất vào không trung.
"Đi rồi, Tần Vân đi rồi." Đám thân vệ lúc này mới thở phào nhẹ nhõm.
Xa xa, những người qua đường và dân chúng chứng kiến cảnh tượng này đều tặc lưỡi: "Tần Vân công tử thực sự đã giết quận trưởng sao?"
"Đó là quận trưởng đại nhân đấy!"
"Tần Vân công tử lần này quá không khôn ngoan, quá lỗ mãng rồi!"
"Vẫn còn trẻ người non dạ, đầu óc nóng lên là chuyện gì cũng dám làm. Giết quan chính là tạo phản. Dù là người tu tiên, giết quận trưởng thì triều đình cũng không tha đâu, còn liên lụy đến cả gia đình nữa. Hắn thật sự quá nông nổi."
Những người đi đường bàn tán xôn xao.
Bỗng nhiên một giọng nói vang lên trong đám đông: "Nếu Tần Vân công tử giết sạch chúng ta, sẽ chẳng ai biết hắn giết quận trưởng cả."
Mọi người xung quanh sững sờ, bầu không khí lập tức im bặt.
"Tần Vân công tử đã chạy thoát, hắn không có ý định giết chúng ta. Chỉ là lần này giết quận trưởng, hắn xong đời rồi, Tần gia cũng xong đời rồi." Một vị lão giả thở dài: "Triều đình mà truy sát thì trốn không thoát đâu."

Truyện Cùng Thể Loại

Các Đại Năng Đã Để Lại Thần Thức


Lưu ý: Vui lòng tải app để có thể lưu lại thần thức trên truyện này
Tải app để đọc truyện sớm nhất