Tại sao không giết ta?
Tại sao còn để ta sống?
Ngược lại, ngươi không giết ta, vậy thì ta sẽ giết ngươi.
Quan hệ giữa chúng ta chính là như thế.
“Tiểu Tình, nếu có thể, nàng hãy giết ta đi”, trong mộng, hắn
vẫn nói những lời như thế.
Dường như tôi lại thấy bên ngoài cửa sổ, bóng hình màu đỏ của
hắn khẽ phiêu động, giống như cánh bướm đêm dập dìu.
Ngươi ở đó phải không?
Ngươi ở bên ngoài cửa sổ phải không?
Ta không thể ra ngoài, không thể ra ngoài được.
Ta đã không còn thích ngươi nữa, cho nên, không cần phải xuất
hiện trong giấc mộng của ta nữa, có được không?
Lập tức mở trừng mắt, tôi cảm thấy trán mình đã ướt đẫm mồ
hôi.
Ngoái đầu, lập tức nhìn thấy bóng người màu đen ngồi bên cạnh.
“Á! Ôi mẹ ơi!”, tôi hét lên thất thanh, bóng đen bất giác nhảy
chồm tới, với tốc độ chóng mặt đã lao đến trước giường.
Tôi nhắm mắt khẩn cầu: “Bách quỷ lui đi, bách quỷ lui ngay,