Đến khi tôi tỉnh lại, tất cả mọi thứ dường như đã kết thúc.
Mở tròn hai mắt, người đầu tiên tôi nhớ tới chính là Âu
Dương Thiếu Nhân.
“Thiếu Nhân, huynh ấy sao rồi?”, tôi vội ngồi dậy, hỏi người
bên cạnh.
Trong ánh sáng mờ ảo, người kia lặng lẽ chẳng nói câu nào,
giơ tay tát nhẹ vào má tôi.
Lòng bàn tay nóng rực áp lên khuôn mặt tôi.
“Nàng đã đồng ý với ta là sẽ không tùy tiện cơ mà”, người ngồi
ở đó, thật không giống như thường ngày, lại âm trầm dọa nạt người khác như thế.
Tôi co rúm lại, nhỏ nhẹ nói: “Xin lỗi”.
Âu Dương Y không tiếp lời, đưa tay ra vặt mấy quả quýt.
Chỉ một tay thôi, nhưng cầm được những mấy quả, rồi lặng lẽ
bóc vỏ.
Nhìn Âu Dương Y như thế, tôi thấy rất đau lòng.
Thực ra, bàn tay huynh ấy không hề bị đau. Tôi biết, huynh ấy