Quay người nhìn lại, mọi thứ trước mắt đã trở về thời khắc lần
đầu gặp gỡ.
Mỗi người, mỗi nụ cười, tôi đều lưu giữ trong ký ức.
Dù sao tôi cũng thấy mình lãi lớn rồi, lớn bằng từng này,
cho dù là trên ti vi, tôi cũng chưa từng gặp được nhiều mỹ nam đến thế.
Mấy người này cách tôi cả vài ngàn năm nhưng ai nấy đều vô
cùng xuất sắc. Có thể được ở bên họ một thời gian dài như thế, dù sao ông Trời
vẫn còn có mắt.
Cuộc đời chẳng qua cũng chỉ trôi đi trong khoảnh khắc.
“Tôi phải đi đây”, tôi mỉm cười, nhẹ nhàng nói.
Chúng tôi đã thống nhất, tôi sẽ dụ Triều Lưu vào trong cơ quan,
sau đó bọn họ sẽ ấn chốt vận hành.
Mặc Nguyệt không yên tâm, chạy đến đứng ở ngay vị trí chốt vận