Rời khỏi kinh đô không lâu, khi đến trước cổng thành tôi
nhìn thấy cáo thị minh oan cho mình.
Trên đó thông báo rõ ràng tôi bị kẻ gian hãm hại, nay triều
đình rửa sạch mối oan tình sâu nặng cho tôi.
Sau khi hả hê đứng bên thưởng lãm tấm bảng thông báo, tôi
cùng đám Âu Dương Thiếu Nhân rời đi.
Tiếp theo đó, chuyện đau đầu nhức óc lại ập đến.
Chúng tôi nên trở về sơn trang Âu Dương, hay là tiếp tục đi
ngao du sơn thủy? Đây là vấn đề rất đáng phải suy nghĩ.
Tôi cứ băn khoăn mãi, khi còn mải cân nhắc đâu mới là con đường
tốt nhất, tôi bỗng nhiên gặp lại Giang Thần cách biệt đã lâu.
Hôm đó, khi đang ngồi ăn cùng mấy tên tiểu tử ở quán rượu, bỗng