Thời gian cứ lặng lẽ trôi qua, từng ngày, từng ngày.
Có lần bạn bè đến nhà chơi, vừa nhìn thấy bức họa tôi treo
trong phòng, lập tức hưng phấn hỏi tôi bức họa này lấy ở đâu về?
Tôi nhìn mấy người trên bức họa đó, nói: “Bức họa này, cậu
có mất cả đời cũng không tìm được”.
Đúng vậy, trừ khi cậu cũng xuyên không, cũng gặp mấy người ấy.
“Oa, còn có tên nữa nè, tôi cảm thấy trong đám người này, Âu
Dương Thiếu Nhân là đẹp nhất. Mẫu hình tiêu biểu của yêu nghiệt. Còn có Mặc
Nguyệt, thực sự rất đẹp trai. Chỉ cần dành cho tôi một trong số họ, cả đời này
tôi sẽ chẳng còn tiếc nuối gì nữa.”
Chẳng biết tại sao, nghe thấy câu này, trong lòng tôi chợt dấy