Trương Lãng lấy làm lạ hỏi:
- Không lẽ nàng không gặp vấn đề này sao?
Trương Ninh biết Trương Lãng hiểu lầm ý của mình, giải thích nói:
- Thuộc hạ chỉ là kinh ngạc tướng quân tiến triển nhanh như vậy. Chưa
tới hai năm mà đã đem ‘Độn Giáp thiên thư’ tham khảo đến cuối tầng thứ
nhất rồi? Nếu có thể đột phá bình cảnh, bước vào tầng thứ hai thì sẽ là
tầng trước không thể sánh bằng.
Trương Lãng hào hứng nói:
- Vậy phải làm sao mới đột phá bình cảnh được?
Trương Ninh trầm ngâm giây lát rồi chậm rãi lắc đầu, nói:
- Tình huống này không thể gấp được. Tu luyện mấy thứ này chú trọng nhất là theo khuôn khổ, tuyệt đối không thể tham công liều lĩnh. Nếu không
nhẹ thì tẩu hỏa nhập ma, nặng thì mất mạng ngay. Trương tướng quân tuyệt đối đừng gấp trong một lúc. Chỉ cần giữ vững mỗi ngày tu luyện, cuối
cùng rồi có một ngày biến hóa nghiêng trời lệch đất thôi.
Trương Lãng không nản lòng, lại hỏi:
- Chẳng lẽ thật sự không có cách nào sao?
Trương Ninh lắc đầu, nói:
- Loại chuyện này không có đường tắt, một lòng một dạ tu luyện mới là con đường chính đáng.
Trương Lãng buồn bực thở dài, vẻ mặt chán nản nói:
- Thì ra nàng cũng không có cách? Xem ra chỉ có thể như vậy.
Trương Ninh cung kính nói:
- Tướng quân, còn có gì sai bảo không? Nếu không có thì thuộc hạ muốn trước lui xuống.
Trương Lãng khó hiểu liếc nàng, hỏi:
- Có việc gấp lắm sao?
Trương Ninh nói:
- Có một số việc riêng phải giải quyết.
Trương Lãng đùa giỡn nói:
- Hôm nay gió xuân mát mẻ, ánh nắng rạng rỡ, thật là mùa tốt cho tình nhân dạo bước.
Trương Ninh không biết Trương Lãng ám chỉ cái gì, chỉ dùng mắt hoa đào ngập nước liếc hắn, im lặng không lên tiếng.
Trương Lãng bỗng nhiên hỏi:
- Trương Ninh, hiện giờ nàng có ý trung nhân không?
Trương Ninh gật đầu, khuôn mặt dâng lên ánh hồng.Trương Lãng rất có hứng thú hỏi:
- Có thể nói ý trung nhân của nàng là ai không?
Trương Ninh nửa cười nửa không nhìn Trương Lãng, mắt hoa đào lóe sáng